Go Back   Diễn đàn câu cá Việt Nam > Chuyện câu kéo. > Hồi ký, bút ký.

Hồi ký, bút ký. Cảm xúc của bạnvề những chuyến câu đã qua. Người điều hành SMOD, MOD1, MOD2

Thông báo mới nhất
+ Liên kết tới CLB câu cá 4so9 tại đây +

Gởi Ðề Tài Mới  Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 01-26-2008   #1
nguyenholiday
Thành viên
 
nguyenholiday's Avatar
 
Tham gia ngày: Dec 2007
Đến từ: Ha Noi
Bài gửi: 99
sức khõe: 7 nguyenholiday is on a distinguished road
Đã cảm ơn: 0
Được cảm ơn 23 lần trong 18 bài viêt
Default CÁ Anh VŨ

CÁ ANH VŨ
Tác giả Tiến Văn có viết: Người dân Bạch Hạc, Việt Trì thường hay kể về cá Anh Vũ, đặc sản duy nhất của thành phố Ngã ba sông một cách rất tự hào. Thế nhưng nếu khách tò mò hỏi hình thù nó ra sao, các vị đã được ăn nó bao nhiêu lần thì đa số đều lắc đầu. Thủa còn bé, bố tôi thường kể cho tôi nghe về loài cá đặc biệt hiếm hoi này. Nhưng đến nửa thế kỷ sau tôi mới có may mắn một lần được ăn nếm (chao ơi ! Nhất tác giả Tiến Văn đấy !)



Sách Đại Nam Thống Nhất Chí có ghi: "Cá Anh Vũ còn có tên là Giả Ngư, sinh sống ở ngã ba sông Bạch Hạc. Hàng năm, cứ đến mùa rét mới có. Vị cá rất ngon mà âm bổ. Từ sông Bạch Hạc trở xuôi thì không có nữa". Ngay trong sách Dư Địa Chí của Nguyễn Trãi cũng có dòng viết rằng: "Cá Anh Vũ được dùng làm vật cúng tế thần linh ...". Năm 1992, nhân kỷ niệm 30 năm ra đời của thành phố Việt trì, UBND Thành phố phải vất vả lắm mới kiếm được mấy con cá Anh Vũ chủ yếu dùng để ... quay phim, chụp ảnh!Một ông chủ nhà hàng đặc sản Việt trì gần mé sông có ghi trong thực đơn món Cá Anh Vũ, song cũng rất hiếm hoi. Ông kể rằng: "Cá Anh Vũ chỉ xuất hiện và đánh bắt được từ tháng 10 dương lịch đến tháng 3 sang năm sau. Đặc biệt, những ngày se lạnh, nhiều sương mùthì cá Anh Vũ ra ăn nhiều hơn". Theo truyền thống chế biến cá Anh Vũ của khu vực Hạc Trì, các chuyên gia ẩm thực cho hay thì ngon nhất vẫn là món hấp cá, cá được rửa sạch rồi mổ và được ướp với gừng, muối và mắm ngon sau đó đặt cá lên trên một lớp lá gừng rồi đưa vào hấp chín. Đây là món được ưa chuộng nhất vì hấp cá sẽ giữ được nguyên trạng và thơm ngon hơn bất cứ các món chế biến khác. Khi ăn thịt cá Anh Vũ, người ta thường ăn với khế xanh, chuối xanh và bánh tráng mỏng, các loại rau như tía tô, dấp tanh, xương xông... đều là những vị thuốc bổ trợ cho thịt cá Anh Vũ. Ngoài ra còn có thể nấu giấm mẻ, nướng chả, và kho như kho tộ ăn với cơm tám. Về dinh dưỡng của loài cá Anh Vũ, theo những thực khách và một số chủ quán ở Việt Trì cho biết thì ngoài việc ngon, thơm, giống cá này nổi tiếng về nguồn đạm động vật và nó còn có thể chữa được một số bệnh về nhiệt, táo bón và bồi bổ thận, hoàn.

Cá Anh Vũ sống theo bầy đàn như các loại cá khác nhưng kén nơi nước trong và có nhiều hang đá. Con cá trông giống như con cá trôi (dân câu hay gọi là trắm trôi Ấn Ðộ) lớn nhưng bộ vảy óng ánh, sặc sỡ, nhìn có cảm tưởng sang cả hơn nhiều. Duy cái đầu cá thì khác bởi trông nó ta cứ nghĩ đến một cái đầu lợn con. Môi cá bằng sừng choè ra rất to, dày như mõm lợn. Có nhà nghiên cứu bảo rằng cá Anh Vũ phải lấy môi gặm rêu đá để ăn và dùng môi bám trụ vào đá khi ngủ cũng như chống lại dòng nước chảynên môi cá phát triển là đương nhiên. Thịt cá Anh Vũ trắng, quánh, thơm ngon có thể nói là ngon hơn bất cứ loài cá nào của sông hồ (chìa Vôi cũng ngon nhưng không hiếm kinh khủng như Anh Vũ – và theo tôi thì mỗi loại ngon một khác. Chìa Vôi ngon đặc sản còn Anh Vũ ngon một phần vì có đẳng cấp lưu truyền). Trong con Anh Vũ ngon nhất theo sách ẩm thực đời nhà Lê thì là cái khối sụn môi vốn rất giòn. Có ông chủ quán còn tán thêm rằng ông già 70 tuổi một tuần chỉ cần dùng 2 cái môi này chưng cách thủy với mật ong và hoa hồng bạch thì không những khỏi ho, khỏi suyễn mà còn ... nhất dạ nhất giao sinh qúi tử (!) kiểu lão Bạng sinh Châu ! Ông chủ quán kia xem ra là một trang từ điển sống về một số loại cá. Với một giọng kể lên bổng, xuống chìm, nhấn nhả còn hơn diễn viên nhà hát kịch Hà Nội, ông khẳng định chắc như búa bổ thùng phuy rằng cá Anh Vũ bình thường chỉ khoảng 1kg/con đến 1,5kg/con là cao nhưng duy nhất có một mình quán ông năm 1991 thu mua được con cá Anh Vũ nặng 2,6kg. Ông tả rằng: "Khi làm thịt kéo bộ ruột đo nó rất mảnh mà dài đến ... 25 mét". Trả lời cho thắc mắc của chúng tôi, ông hỏi ngược 1 câu mà hỏi tức đã là trả lời cho khỏi ai chen ngang mất trớn: "Thì nó ăn rong, ăn rêu, ăn tảo thì thử hỏi cần quái gì bao tử to với ruột lớn bây giờ ?!?".

Trở lại với người bạn tôi từng là đặc công ở Rừng Sác quê ngoài Việt trì. Tôi hỏi anh rằng câu cá Anh Vũ ra sao ? Mồi mè chế biến thế nào ? Tại sao anh theo cái nghề vất vả này ? ... thì như muôn thuở anh bảo rằng mưu sinh không phải ai cũng thuận lợi và may mắn. Chưa bao giờ anh nghe ai nói câu được cá Anh Vũ mà xưa nay chỉ bắt thủ công. Bắt cá Anh Vũ cơ cực lắm. Ví như anh phải đủ sức lặn sâu, đeo kính lặn mà lưới quây phải là lưới chuyên dùng. Những hôm trời lạnh qúa, anh còn phải uống cả nước mắm rồi cố mà lặn. Có bữa ham cá mà lặn đến ứa máu tai ! Con cá hiếm nên cái cách sống của nó cũng oái oăm. Nước phải đủ sâu và trời phải đủ lạnh mới ra khỏi hang. Trước đây, những năm chín mươi còn có vài người chuyên săn Anh Vũ thế nhưng bây giờ không còn từ chuyên nữa: dân chài, dân lưới, dân lặn cứ trông chờ vào trời cho. Trong số tất thảy những con cá đánh bắt có Anh Vũ thì có, còn không có thì cũng chả ai phàn nàn vì giờ loài cá này hiếm qúa. Năm nào ông trời thương mà kiếm được đôi con thì kể như ... tổ đãi. Thế nhưng một tín hiệu rất mừng cho các nhà ẩm thực là hiện có đến 2-3 đại gia đang bỏ vốn, bỏ công tạo cá Anh Vũ bằng những kỹ thuật tiên tiến. Kết qủa ra sao thì ai cũng giấu nghề nhưng hình như trong những quán ăn đặc sản món này không lấy gì làm hiếm nữa !
(tiếp theo phần I) ... Có thế chứ ! Và thú thật người chắp ghép bài này đang nói giai đoạn bản thân chưa có dịp trở lại thành phố Việt Trì. Những câu chuyện gọi qua điện thoại xem ra thiếu thực tế. Thế nhưng trong đợt đi tham quan Sông Đà năm trước, mắt tôi từng sáng lên khi nhìn thấy trong bể cá có mấy thằng Anh Vũ. Có phi dao trải nệm được không ? Chủ quán cười đầy như vun: "Tại sao không ? Bác dùng kiểu gì ?". Cho coi cá đã chứ ! Vâng ! Mời bác ra bể ạ. Kìa, những con cá vẫn tương tự như con cá Chày và con Trắm trôi và cái mồm choe choẽ thì đây rồi nhưng mà sao nó có vẻ phổng phaoqúa. Ông chủ qúan bảo có câu "Cá cả lợn lớn cơ mà". Thì hẳn rồi nhưng cẩn thận hơn, tôi còn móc tấm ảnh pho-to của tác giả Tiến Văn ra đối chiếu thì qủa không sai. Ánh mắt tôi kính cẩn hẳn lên và ánh mắt ông chủ qúan kiêu hãnh tinh quái hẳn lên trước thái độ của tôi. Tôi và một anh bạn cùng đi rủ nhau gì thì gì, tốn bao nhiêu thì tốn dứt khoát phải chén một bữa Anh Vũ như chén cá Chẻm chưng ở nhà hàng Sinh Đôi trên đường Lý Thái Tổ hôm nào. Một con nhé ! Vâng có ngay ! Bồi bàn chân đi líu quíu và ông chủ quán chắp tay đủng đỉnh ra điều ta đây quen tình hình qúa. Món cá hôm ấy tuyệt ngon ! Tôi bốc lên bảo anh bạn rằng: "Ông cứ tưởng tượng mình đang là Vua Tự Đức hồi thế kỷ 19 nhé. Mời ngài ngự thiện. Đây là cái môi choe choẽ toàn sụn là sụn hấp cách thủy với đường phèn và hoa hồng bạch và ngài ăn vào tối nay ngủ riêng đừng nằm úp thìa vào lưng tôi nữa :-D Sao á ? Kẻ hạ thần hơi bị sợ cái toa quảng cáo Lão Bạch sinh Châu!". Anh bạn tôi cười ngắc ngư rất đắc chí và kìa, tay chủ quán cười theo cũng đắc chí hơn. Chúng tôi chả cần để ý gã làm gì vì tôi là khách qua đường, buông đũa ở đây là chúng tôi dong duổi thiên lý rồi nhưng chuyến đi mang theo một huyền thoại tưởng khó khăn nhưng nắm bắt khá đơn giản và vô tình là chén đươc cá hiếm thì điệu cười vớ vẩn kia băn khoăn làm quái gì !
Khi lên xe ô tô cùng cả đoàn khách du lịch, chúng tôi bắt đầu đem câu chuyện cá tiến vua và cả chuyện làm vua trong tưởng tưởng của mình trước món cá Anh Vũ vừa rồi ra nổ một tí lòe bà con cho ra vẻ. Lạ chưa ? Cái tay cán bộ đi hướng dẫn đoàn cùng ông tài xế cũng một nụ cười tủm tỉm và nụ cười kia làm tôi tự ái dồn dập và bắt đầu cảm thấy hoang mang dồn dập. Không có nhẽ và không có nhẽ tôi lại lại hố hàng ? Người cán bộ hướng dẫn bảo: "Con cá bác vừa ăn chỉ là con cá Dầm Xanh (*) .Nó rất giống cá Anh Vũ và sông nào cũng có. Còn cá Anh Vũ theo cháu biết thì chỉ sống ở sông Gâm bên Hà Giang (một chi lưu của sông Lô - BBT) và tập trung phần lớn ở vùng kết thúc sông Lô là ngã ba Bạch Hạc Việt Trì mà thôi. Hai loại Dầm Xanh và Anh Vũ chỉ khác nhau là Anh Vũ thì đuôi, vây có ánh đỏ còn Dầm Xanh thì ánh xanh nhiều hơn và trên tất cả là cá Anh Vũ qúi hiếm hơn biết bao nhiêu lần ...". Chợt nhớ đến cái cười đắc chí đến thoả mãn của tay chủ qúan, tôi đã rõ hết cả và vị chua vị chát ứ ngập đầy cần cổ. Hừ ! Quán với xá có còn ra thể thống gì. May qúa, trước khiđứng dậy bạn tôi còn kịp bấm lưu cái số điện thoại. Tôi lôi chủ quán ra mà mắng vốn cho hả. Hừ ! Trong những chuyến đi tôi từng bực bội, từng mếch lòng nhiều rồi. Từ chuyện ngoài Huế người ta bảo tôi đóng tiền là có thể làm Vua tí chút, ngồi ngai vàng, có Hoàng hậu, Phi tần xung quanh. Tôi tưởng mình sướng té ra thành cám cảnh vì đôi hia vua đi thì thủng lỗ mà đồ giả cầy trăm phần trăm, mũ mão thì cánh chuồn xộc xệch, vá mạng tèm lem, đai mũ mồ hôi cứ láng lên như sừng, rồi Hoàng hậu Phi Tần (gặp lúc đông người đòi đóng Vua) thì người đang vặt lông vịt, người đang rửa chén phía sau khoắng vội tay vào xô nước chạy vào khoác xiêm y như ai, đứng dưới lọng, dưới tàn cho bá tánh nhoe nhoé chụp hình ... ! Đến bây giờ lại cái vụ cá dâng Vuanày nữa chứ. Bực qúa ! Bực qúa !

Thế nhưng câu trả lời của ông chủ quán qua điện thoại như gáo nước lạnh dội vào cơn nóng: "Kìa bác ! Tôi có nói cá Anh Vũ đâu. Tại bác cứ nhìn, cứ ngắm, cứ đối chiếu với tài liệu, hình ảnh rồi hỏi mua, hỏi món chứ có lúc nào bác hỏi lại cho tôi nói rõ một câu Dầm Xanh đâu cơ chứ. Mà bác có còn giữ cái bông tính tiền chớ gì ! Coi, cá Anh Vũ là gì có cái giá mạt như thế. Tiền nào của đấy bác ạ !". Cơn bực của tôi xẹp lép khi người cán bộ hướng dẫn vỗ về: "Thôi mà bác ! Ðời là như thế ! Trong Sài Gòn bảo thịt bò nhưng lại là thịt trâu.


Bảo thịt chồn, thịt cheo thì là thịt thỏ. Em nghiệm bây giờ cái gì cũng có thể làm gian, làm giả. Em ngồi nghiệm thấy chỉ có mỗi một cái không ai làm giả kể từ ngày nó ra đời đến nay là cái tiếng tút tút báo giờ của Đài Tiếng Nói VN.". Nói rồi anh ta chỉ tay vào những chai mật ong rừng óng ánh thơm lựng đặc chưng mà chúng tôi mua như vồ lấy của những người dân bản hôm qua: "Nói thật ! Những chai mật ong rừng này của các bác xét một cách toàn diện thì cũng chỉ là đường cát được khử mùi bằng hóa chất, cô đặc theo một phương pháp mà khi người ta dùng phép thử như nhúng sợi tóc, nhúng que diêm, nhỏ lên vải coton... đều hội tụ những đặc tính như mật ong thứ thiệt thế nhưng lại là mật giả chín mươi chín chín phần trăm !". Tôi toan cãi vì rõ ràng cả xe dậy tòan mùi mật ong qua nay có khác chi hôm trước qua miền Trung trên xe toàn mùi Phan Thiết (nước mắm), thì anh ta bảo rằng cái một phần trăm nhỏ nhoi mật ong thứ thiệt kia chính là ít giọt dùng làm màu chế lên miệng chai đánh lừa người ta thôi. Anh cười rồi kết luận một câu rất chí lý: "Nói về giá cả, một lít mật ong rừng bây giờ mua tại tổ là 90 ngàn vậy mà họ bán cho các bác có 30 ngàn. Của đâu rẻ thế ! Còn hình thức, áo quần dân tộc, gùi, rựa, xà tích, khăn Piêu ... trên đầu họ là đồ nghề làm ăn thôi. Họ là dân Kinh 100% vờ vịt xớ rớ cửa rừng đấy chứ có dân tộc thiểu số nào đâu. Vâng ạ ! Còn may vâng ạ ! May là đoàn ta chưa có ai mua Mật Gấu, Cao Hổ Cốt, Cao Ban Long, Cao Trăn và Cao Sơn Dương đấy. Sao cơ ? Thì mật lợn, mật bò phơi khô và xương trâu, xương bò, xương lợn ninh lấy nước rồi trộn bột nếp, mật ong vào cắt thành miếng và bảo nó là cao trăn ra cao trăn, bảo Sơn dương ra Sơn dương ấy mà...

Đối với người viết những dòng này thì thực tế chứng kiến còn não lòng hơn nhiều lần thế. Số là đọc báo nghe mấy anh khen cái chợ Tình lãng mạn đến qúa xá. Tôi rắp tâm đi một lần cho biết ! Hơi bị kinh vì từ thành phố Yên bái phải bò 33km đường đèo dốc (có chỗ còn đang làm dở dang) để lên Sa Pa. Phải nói rằng phong cảnh và khí hậu thì đẹp qúa đáng rồi nhưng cái chợ tình thì ... khó nói lắm. Cái sự lãng mạn giả giả mà tôi cảm nhận là thật và đến khuya thì nó phơi ra như thịt thỏ xáo giả cầy. Vài ông tây như sâu rượu thường trực làm cò cho mấy chị em người Kinh khoác đồ dân tộc lía xía, líu lô bán hàng áo quần,chăn gối. Đôi bà sồn sồn quần chân áo chít vòng lèng xèng chỉ mỗi một cách tiếp thị là buộc chỉ cổ tay. Hai chàng thanh niên "xăng pha nhớt" léo éo giọng kim với nụ cười ẹo ẹo, mắt lờ đờ vừa giống buồn ngủ, vừa giống sê-ri thiếu thuốc phiện.


Ác liệt hơn, mấy chị người Dao (chắc cũng là giả cầy) còn ra giá nếu đứng làm phông cho chụp hình thì cứ mỗi lần nhấp nháy phải chi đẹp 2 ngàn. Khoai lang nướng 1,000 đồng/củ. Ngô bắp cũng thế và trứng gà ngàn rưỡi. Trả giá một phát là gặp giọng chay lơ rằng: "Dân hàng rong Sa Pa không biết nói thách cũng như người Sa Pa không quen nói dối !". Tình ở đâu chứ chưa thấy ở đây. Ông chủ khách sạn Vũ Công Binh cười bảo: "Ba cái vụ ngưới tình cũ nhớ về đây tâm sự với nhau thì xưa rồi bác ạ. Em là người sở tại ở đây, chả lạ gì. Ây à ! Thôi thì cứ hiểu sao thì hiểu và dân làm du lịch, khách sạn như chúng em cứ có khách là đỡ rồi ...".

Trở lại với cá Anh Vũ, tôi rắp tâm dừng chân tại Thành phố Việt Trì. Được hướng dẫn đến một qúan Cá gần đại lộ Hùng Vương, tôi choáng ngợp trước một cái biệt thự mặt tiền nhìn sơ ngỡ phiên bản thu nhỏ của điện Buc-Kinh-Ham (cung điện Hoàng Gia nổi tiếng của Anh - BBT). Ông thợ sửa xe gần đó bảo rằng tôi đến đây vào lúc trời đi vắng vì ngày thường xe hơi ghé vào ăn cá nườm nượp mà toàn cỡ ông máu mặt chứ không lơ tơ phơ như nhà bác đâu. Nụ cười thân thiện của anh thanh niên đón khách tràn ngập cả cái sân rộng chừng hơn mẫu tây. Xin chào bác ! Anh Vũ hả. Vâng ! Hôm nay may qúa có sẵn 3 con. Dạ thưa giá là 600,000 đồng/ký !". Lỗ tai tôi hơi ong ong lùng bùng cái cảm xúc của anh nông dân ăn món gì cũng qui ra thóc. Nhưng mà chợt nghĩ đó là cá Tiến Vua thứ thiệt cơ mà. Cho chú coi hén ? Vâng, xin mời. Kìa thằng nhỏ chui vô thùng i-nốc bắt cá ra đây. Tôi càng kinh khi quan sát tổng thể những bể cá và cung cách giộng cá của nhà qúan. Thằng bé bắt ra con cá


chừng 3 lạng. Đúng nó rồi ! Anh Vũ ấy ! Màu sắc và hình dáng nom khôn ngoan hơn thằng Dầm Xanh năm trước nhiều. Đầu tôi thoáng nghĩ liệu có còn thằng cá mõm choe choẻ như lợn mọi nào khôn hơn thằng cá cậu bé cầm kia không ? Thôi thì có còn cũng xin để ai đó sành đời viết tiếp chứ thú thật thời gian, xăng xe và cái bóp lép của Việt Hòa chỉ đến Anh Vũ thế này thì ghi nhận, mô tả thế này thôi. Tôi đưa máy ảnh lên. Hơi ân hận vì quên chỉnh tốc độ và quên tắt fash. Thôi thì tạm với con cá đang gồng mình. Anh chàng thanh niên chào tôi ban nãy lập tức nghi ngờ vấn đề khi đèn flash loé lên. Gã la thằng nhỏ muốn tắt bếp: "Thả cá vào ! Sao mày ngu thế ? Hỏng con cá bây giờ !?!". Anh chàng còn tỏ thái độ không lạ gì thằng tôi khi tôi lấy lý do là phải ra hỏi trưởng đoàn xem có sẵn lòng thưởng thức món cá Anh Vũ hấp nóng không. Tốc độ xe sơ khởi của tôi lúc đó cũng phải xấp xỉ 80 km/giờ. Vọt cho lẹ !!!

Tìm đến nhà người bạn đặc công quê Việt Trì, những lời của anh chả khác tảng đá chắn bít dòng cảm xúc của tôi
"Nói thẳng nhé: nếu chỉ vì mấy con cá mà ông tốn công từ Hà Nội lên đây thì đã là thằng ăn phải bả của đua đòi rồi đấy ! Anh Vũ hiếm thật nhưng bất qúa cũng chỉ là con cá vốn tanh tao và giãy giụa như các con cá khác. Ngày xưa nó được dùng tiến vua vì dẫu gì trong thực đơn của ngài cũng phải có món cá trong hàng trăm cao lương mỹ vị. Gần đây, vài người có tiền thổi nó vượt giá trị lên như là thổi ... tay gấu. Ông yên tâm đi. Đừng vội nghĩ đến sách đỏ vì có vài người bạn tôi đã tiến hành ép đẻ, nhân giống và nuôi thí điểm loại cá này. Vài năm nữa coi chừng nó còn rẻ hơn cả Diêu Hồng ấy chứ. Vô tư đi !".

Vâng thì vô tư đi với rượu gạo và cá Mương Lô Giang nướng kiểu xỏ que ướp muối hột nổ bông phau trắng giữa nền đen mà anh đãi tôi đây. Tay bạn đặc công nước lắc lư cái cần cổ bạnh ra vì tranh luận: "Vô tư nhể ? Tớ ngẫm ăn cái bọn cá cứ như nghe ... nhạc (!). Mỗi loại hay một nhẽ. Nếu thằng Anh Vũ ngon như nghe đàn dương cầm đi điệu so-nat thì cá Mương nướng cũng ngon như nghe đàn bầu đi khúc xe chỉ luồn kim. Khà ! Việt Hòa ơi là Việt Hòa ơi ! Ðâu phải ai cũng có điều kiện vô nhà hát mà nghe giao hưởng. Mà đâu phải ai cũng có cái tai được tập tành hợp với giao hưởng ? Mà khỉ ạ ! Đâu phải ai cũng cần giao hưởng cho đời mình ?
Ơ hay cái ông này ! Rõ ra cái giọng con cháu cụ đồ bùn không thức thời như Xuân Tóc Ðỏ một tí nào. Chưa hết 3 góc rượu nhưng tôi đành chia tay. Xe dời thành phố Việt Trì mà trong tôi vẫn nhen lên điều mắc lỗi với mọi người (và cả với mình) là tìm hiểu xác định xem cá Anh Vũ ăn mồi gì (ngoài rong rêu đá) và có thể câu nó hay không ? Có ai câu chưa và câu như thế nào ? ... thì tôi vẫn không trả lời được. Nếu có thể, xin hẹn một dịp sau hoặc nhờ các chuyên gia tiếp ứng vậy !
Cảm ơn thật nhiều !


Chú thích: (*) cá Dầm Xanh có thể phát triển đến to đến 4-5kg.

thay đổi nội dung bởi: nguyenholiday, 01-28-2008 lúc 10:38 AM.
nguyenholiday is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến