Go Back   Diễn đàn câu cá Việt Nam > Kỹ thuật câu > Cách câu

Cách câu Kỹ thuật câu các loại cá nước ngọt, nước mặn, câu rê, câu nhấp, câu tay, ... Người điều hành SMOD, MOD1, MOD2

Thông báo mới nhất
+ Liên kết tới CLB câu cá 4so9 tại đây +

Gởi Ðề Tài Mới  Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 05-24-2008   #1
Quang cá Quả
Thành viên
 
Quang cá Quả's Avatar
 
Tham gia ngày: Nov 2007
Đến từ: Nơi xa lắm.
Bài gửi: 496
sức khõe: 7 Quang cá Quả is on a distinguished road
Đã cảm ơn: 28
Được cảm ơn 56 lần trong 43 bài viêt
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới Quang cá Quả
Default Nghệ thuật câu cá quả

Tôi sẽ tìm lại một sô bài viết về câu cá quả (hay còn gọi là chuối, sộp, chòi, lóc) post lên đây, vì mùa câu cá quả lại đến rồi. Chúc các bạn câu một mùa vui!

PS: Tôi sẽ cố gắng giữ nguyên các bài viết như ban đầu, khi nó được viết ra. Có những bài viết cách đây hơn hai năm rồi. Nhanh quá! Thời gian trôi nhanh quá!
__________________
Blog

thay đổi nội dung bởi: Quang cá Quả, 05-25-2008 lúc 01:09 PM.
Quang cá Quả is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-24-2008   #2
Quang cá Quả
Thành viên
 
Quang cá Quả's Avatar
 
Tham gia ngày: Nov 2007
Đến từ: Nơi xa lắm.
Bài gửi: 496
sức khõe: 7 Quang cá Quả is on a distinguished road
Đã cảm ơn: 28
Được cảm ơn 56 lần trong 43 bài viêt
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới Quang cá Quả
Default Phần I

Quang cá Quả tôi hí hửng lên đường. Lạy chúa lòng lành ! Ngài đã tạo ra một thứ gọi là con cá Quả, con nhái bén, và chúng tôi tạo ra một thứ- để- lừa- cái- thứ- mà- ngài- tạo- ra- và- ai- cũng- hiểu- là- thứ- gì- rồi)

Thế nhưng... Đến nơi, tôi hoàn toàn thất vọng và suy sụp vì ao hồ chẳng có một cọng cỏ, không một cánh bèo, không rong, không rêu, không sen súng, không gì cả...Không gì cho cá quả trú ẩn và rình mồi hết. Với địa hình thế này, cá quả chỉ có thể trốn ở giữa lòng hồ, cách xa bờ. Cái ao nhỏ thì có một nhúm cỏ thức ăn thừa của bọn trắm nổi lều phều ở góc ao, ngay cạnh là ổ thính của các bác câu lục, có thể cá quả rình bên dưới, thế nhưng nếu động ổ câu lục thì chẳng phải phép chút nào. Vả lại, chủ hồ hơi bị rắn cắn !!!

Sau 30 phút quăng kéo cho vã mồ hôi và bõ công phóng xe lên, tôi cáo biệt anh em (ai cũng đang trầm tư ngắm cái phao lục đỏ chót của mình). Tôi đã quyết định rồi. Tôi đi đây.

Quos Vadis. Tôi đi đây…

Thẳng hướng Sóc Sơn, tôi đi. Tôi đi qua Đông Anh. Những dãy hồ nối nhau đầy bèo tây. Con đường thì hẹp, đầy xe công-ten-nơ 18 bánh Công lý, xe buýt, xe tải... bụi mù, nguy hiểm. Và tôi không thể vừa tăm tia các điểm câu vừa chạy xe an toàn được.

Tôi dừng lại, thử câu ở khu vực Cầu Đôi. Chỗ này nước mênh mang làm tôi nhớ đến Đầm Vạc trên Vĩnh Phúc mà có lần anh em đã từng đến, và đã từng...móm !

Lại quăng kéo 1 lúc. Cá thì chẳng thấy đâu, chỉ câu được mấy ẻm gà móng đỏ hiếu kỳ ở Khách sạn kéo ra xem và xách hộ túi đồ. Các em rất nhiệt tình ! Thiếu chút nữa thì các em vít cần câu luôn.

Cá Quả tôi được cái tình cảm thì mênh mông, nhưng ái tình thì ...ướt át. Trót thề non hẹn biển với mấy em Cá Quả Sóc Sơn rồi nên sau 15 phút giao lưu ở Cầu Đôi, tôi lại lên đường. Lúc này kim đồng hồ đã chỉ 15h.

Đến Sóc Sơn , việc đầu tiên là tôi đi tìm anh Minh ( tổng đại lý lưỡi câu lò xo Băng đạn cũ ) đi vắng. Anh Sơn thì đi câu ...trên ô-tô (anh này có xe cho thuê, có cửa hàng may cao cấp, có chân trong Hội Đồng Nhân Dân, có vợ, có con, có bồ, có nhiều thứ...trong đó có cả cần câu cá quả bằng hóp ). Còn anh Hưng ( tổng đại lý nhái mồi toàn miền Bắc-thu nhập chủ yếu của gia đình là từ câu cá quả ) thì đi khoan giếng thuê, bởi vì theo lời anh thì mùa này nước cạn, cá quả giải tán quốc hội, chắc phải đợi tuyển cử sớm. Tôi đã từng tham quan hầm tránh bom nguyên tử anh Hưng xây dựng dành cho các VIP nhái trú ẩn và đã cười lăn cười bò ra. Cái hầm ấy là một bình đất nung chôn ngay trong vườn, nhô cái cổ lên chừng 2cm(tránh ngập), đậy nửa viên gạch hững hờ, phủ đầy lá khô lên. Thế là các chú nhái yên tâm công tác trong đó nửa năm trời cũng chẳng sao, mưa nắng mặc tình. Luôn luôn mát mẻ và ẩm ướt ! Cái này chắc kế thừa truyền thống cách mạng Củ Chi đây !

Tôi sẽ có một bài giới thiệu riêng SÓC SƠN CAO THỦ LAN MAN LIÊN MIÊN KÝ TOÀN TẬP về các quái kiệt câu kéo ở đất Núi Đôi nổi tiếng này. Mời các bác đón đọc sau.

Quay trở lại câu chuyện. Thế rồi tôi cũng tìm được anh Minh Lưỡi Câu. Anh này nếu không ở nhà thì chỉ có thể ở Đầm, Đìa, Ao, Chuôm...còn nếu ở đó cũng không có thì đích thị là đang...ở chợ để bán cá vừa câu được.

Lúc tôi gặp anh Minh ở Hồ Đắp cạnh lò gạch, cái túi đựng cá cũng lưng lửng rồi. Phía bên hồ là một tay câu mới toe tên Hoà. Sau một hồi tay bắt mặt mừng tôi mới hỏi : Hồ này nhiều cá không ? - Ít lắm - anh Minh đáp, giọng buồn bã - Vừa mới câu vài ngày, được có hơn 2 tạ, bán được có hơn 1 triệu- Vừa nói Minh Lưỡi Câu vừa giơ bàn tay lên, dưới nắng chiều chiếc nhẫn 2 chỉ vàng ánh lên lấp loáng như tiếng cười sảng khoái sau đó của người đàn ông hơn 40 tuổi này.( Với hơn 30 năm cầm cần ).

Nghe vậy tôi hào hứng nhập cuộc ngay với mồi nhái giả của Thệp. Gì chứ mới vài ngày mà đã sắm được 2 chỉ vàng thì quy ra cá quả cỡ khoảng trên 3 tạ !!! Một con số kinh hoàng !!!

Thế nhưng sau đó anh Minh vừa cười vừa cho tôi hay 1 tin buồn : Cá to anh câu sạch như chùi rồi !!! - Chỉ tay vào túi và bảo : Chỉ còn cá 2 lạng thôi, chú cứ câu đi, năng nhặt thì cũng vài cân.

Tôi chẳng phải đợi lâu, cá thi nhau bắt mồi. Nó chỉ loanh quanh cái cán dao, và cắn mồi thì láo lếu nhay nhay nhấm nhẳng nhai nhai nhấm nhấm như thưởng thức mực khô vậy. Từ 16h-17h chiều tôi làm 4 chú, đều đều 2-3 lạng.


Nhưng tôi nhận ra rằng mồi giả ở đây là thất cách. Quá nhiều rong quấn vào cánh quạt chong chóng nhôm làm cả con nhái giả quay tròn, mồi nhẹ nên quăng không xa, và cá đã cắn trượt là chê không tái phạm lần sau, trốn mất tích luôn( Chắc lúc đầu nó đổi món cho lạ miệng, sau nó thấy không vừa miếng, không thơm bằng nhái xịn, lại ê răng nữa ).



Mặt trời khuất sau núi, không khí se lạnh. Bọn cá quả rủ nhau đi đâu hết. Kim đồng hồ đã chỉ quá số 5. Sự im lặng của bầy cừu bắt đầu ngự trị núi đồi.

Chúng tôi cũng tạm hài lòng với những pha ghi bàn. Nếu tính về tỷ số thì như vậy là khá cao



Bài thực hành nhái giả thế là dừng lại. Chúng tôi ra về và hẹn sáng hôm sau câu sớm. Tôi sẽ nhanh chóng tường thuật lại buổi câu đó ở phần II bài viết này. Hẹn sớm gặp lại !



04/2006
Đặng Thiều Quang
__________________
Blog

thay đổi nội dung bởi: Quang cá Quả, 05-25-2008 lúc 01:08 PM.
Quang cá Quả is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-24-2008   #3
Quang cá Quả
Thành viên
 
Quang cá Quả's Avatar
 
Tham gia ngày: Nov 2007
Đến từ: Nơi xa lắm.
Bài gửi: 496
sức khõe: 7 Quang cá Quả is on a distinguished road
Đã cảm ơn: 28
Được cảm ơn 56 lần trong 43 bài viêt
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới Quang cá Quả
Default Phần II

Câu cá quả không mới mẻ gì, đến bất cứ một làng nào vùng Trung du hoặc vùng Chiêm trũng thì một cụ bà cũng biết câu cá quả là như thế nào :

" Thì dùng con ngoé,vung vung vẩy vẩy ấy mà, Ô trời ! Cái ông ấy sát cá lắm, bữa nào cũng mang về lưng thúng cá sộp chứ ít đâu ! Nhưng mà lâu rồi !


Hưng Nhái Bén


Vâng ! Đúng là lâu lắm rồi ! Đó chỉ còn là một Thời Xa Vắng .

Đến nay nghe đâu chỉ còn Ninh Bình, Hà Nam, Sóc Sơn, Phú Thọ,Việt Trì... và vài địa danh là còn dân câu cá quả chuyên nghiệp. Những người như anh Minh Lưỡi Câu ( Sóc Sơn ), anh Sĩ nhọ ( Đông Anh ), anh Hưng Nhái Bén( Sóc Sơn ) những tay câu chuyên nghiệp mà tôi biết ... chỉ còn đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng tôi có thể nói ngay rằng trong bán kính vài chục cây số mà họ sống (và câu kéo nữa, tất nhiên rồi ) thì không ai là không biết họ - Những chàng cowboy cuối cùng - Ngưòi sót lại của rừng cười.

Trẻ con thán phục họ, trẻ con thán phục bất cứ ai vác cần câu HOÀNH TRÁNG như thế với những con cá HOÀNH TRÁNG như thế. Người lớn, những người không vác cần câu, cũng thán phục họ, vì họ làm được cái điều mà họ muốn. Và họ muốn gì ? Những người vác cần câu lang thang các đầm đìa ao chuôm ấy ? Thực sự họ muốn gì ? Tôi sẽ trả lời ngay sau đây.

Hemingway từng viết Ông gìa và biển cả, trong đó có những áng văn có thể nói là hay nhất về câu cá, và vượt ra ngoài phạm vi, ý nghĩa giải trí. Nói đúng hơn, đó là câu chuyện về ý chí con người. Nhưng tôi lại nhớ đến nhà văn Mỹ này ở cuốn Chuông nguyện hồn ai, trong đó có đoạn mô tả một ông lão du kích Tây Ban Nha bị vây khốn trên một quả đồi, đón chờ máy bay địch giội bom, ông đón chờ cái chết. Và ông nghĩ đại loại thế này : Chết không sao cả. Nhưng sống có nghĩa là một mình một ngựa trên đồng cỏ, súng giắt bên hông, và cảm thấy bầu trời xanh gió thổi mơn man. Ừ , chết không sao cả. Nhưng sống nghĩa là một buổi trưa hè, sau khi đập lúa, vớ một vò nước giếng mát lạnh và nghe réo trôi qua cuống họng. Đúng là chết không sao cả. Nhưng sống là đứng trên đỉnh đồi nhìn xuống một thung lũng cỏ xanh tươi...

Điệp khúc này ám ảnh tôi đến kỳ lạ. Và Hemingway xứng đáng nhận 2 giải Nobel mới phải. Nếu chúng ta có thể sống 2 lần - Chúng ta vẫn cứ vác cần câu đi theo tiếng gọi nơi hoang dã.

Sống ở trên đời cần câu con cá, chết đi rồi biết có mà câu !
Triết lý này...Có điều gì...gần giống như ...TÌNH YÊU.

Giữa đầm hoang tôi hít căng bầu không khí thoáng đãng, mùi bùn, mùi cỏ mục trong nước, mùi tôm cá. Đây chính là tự do ! Đúng rồi, cái cảm giác bấy lâu bị ngủ quên kể từ khi lấy vợ. Không phải, kể từ khi cơm áo. Cũng không, kể từ khi chúng ta là những-người-văn-minh !

Thế đấy ! Chúng ta là những người văn minh ! Vâng ! Chúng ta cư xử đúng mực, chúng ta nén những cơn giận ( thường là đối với sếp quan liêu, với khách hàng khó tính, với vv...và vv ), chúng ta không thể nổi cáu, chúng ta không thể khóc khi buồn, không thể cười khi vui, không thể ái ố hỉ nộ khi điều đó làm ai đó ái ố hỉ nộ.

Thì đây, bây giờ chỉ còn ta với con cá. Ta đối diện với Ta. Ta rủa con cá khi câu trượt, Ta nựng nó cắn câu, ta vuốt ve nó khi đưa nó vào giỏ...Ta trở về dích thực là Ta. Ta cảm thấy bầu máu nóng chảy trong huyết quản, giống như một thợ săn, tim đập thình thịch, tràn đầy niềm sung sướng và cảm thấy thật mạnh mẽ. Thế rồi Ta săn Cá, Cá lại săn Mồi. Cá lớn nuốt cá bé mà !

Cá Quả là loài săn mồi thiện nghệ. Đác-Uyn có lẽ đã nghiên cứu lòai này khá kỹ, bởi vì cá Quả giống con trăn con rắn một cách lạ kỳ, chúng tiến hoá và thích nghi với những đầm lầy. Và chúng đều thích một thứ : Con Nhái.

Nếu quăng con nhái trên đầm, các loài rắn nước mò đến đầu tiên, bọn này có khứu giác cực nhạy. Trong vòng 100m, chúng tìm ra mồi nhái của tôi chỉ trong 5 phút. Nào điểm danh nào, 1 - 2 -3 - 4...có bao nhiêu rắn là đủ mặt hết. Bao giờ tôi cũng phải dằn mặt bọn rắn này bằng cách nhử con nhái cho rắn ham mồi bò lên bờ, quật cho chú ta một nhát đau nhớ đời. Nếu không làm thế bọn rắn sẽ cắn nát con mồi, và đôi khi rắn thì đuổi theo nhái, cá đuổi theo đớp nhầm rắn. Chuyện thường ngày ở huyện thôi. Thế nên nhất quyết khi đang câu mà thấy rắn là phải dẹp bỏ bọn phá bĩnh này ngay.

Thế nhưng tôi nhận thấy là nơi nào có rắn nước, nơi đó có cá quả, vì có lẽ nguồn thức ăn giống nhau của chúng nói lên điều đó. Vả lại có rắn nước có nghĩa là nơi này chưa bị con người tận diệt ( Hình như ai cũng ghét con rắn thì phải ?). Phải thú thực là nhìn thấy mấy con rắn, tóc gáy tôi cứ tự nhiên mà dựng ngược, sởn da gà, nhưng lý trí tôi thì biết nó vô hại, và thường tôi chỉ cảnh cáo chúng mà thôi.

Còn nhân vật chính của chúng ta thì sao ? Cá Quả ấy ?

Tôi thích tính cách của nhân vật này. Thà chết chứ không chịu... hy sinh. Ai đó nói rằng chúng tinh khôn, nhưng tôi nói là không. Hy sinh là vì lý tưởng, nhưng bọn này cóc cần lý tưởng, chỉ cần măm măm và... măm.

Trong chuyến đi câu giao lưu Sóc Sơn lần đầu với những người bạn câu, mọi người chứng kiến anh MINH LƯỠI CÂU dính một chú cá quả cỡ 0,8kg ngay đường câu đầu tiên. Mọi người reo hò cổ vũ ầm ĩ và thán phục thần tượng này ( tôi lăng-xê anh ta mà ). Mọi người nín thở xem cách mà thần tượng đợi cá ghì mồi, rồi giật xóc lưỡi, rồi bắt đầu kéo cá vào. Chú cá quả vùng vẫy tung toé cứ như là... trong phim .Thế rồi sau đó mọi chuyện diễn ra đúng như trong... kịch bản phim : Chú cá rúc xuống đám rong, chiếc cần câu hóp cong veo, dây câu căng thẳng. Thần tượng của chúng tôi tự tin - Mày cứ chạy đi, tao hút điếu thuốc lào rồi kéo vào chưa muộn, mày có chạy đằng giời !

Rồi chúng tôi thấy chiếc cần câu cứ thẳng dần, thẳng dần, rồi dây cước chùng và chú cá biến đâu mất cùng nguyên con nhái, cả lưỡi câu cũng biến mất. Thần tượng của chúng tôi sụp đổ. Lưỡi câu do anh ta tự làm, bằng thép lò xo băng đạn do tôi thân tặng, cực tốt, cước và chì, cả nhái nữa, do anh tự buộc, vậy không có lý nào ???

Cả tá lý do được nêu ra. Do răng cá cứa đứt cước. Do cước xơ. Do vướng rong. Do sự cố. Do chủ quan ( kiêu căng tự phụ chứ ?)...Hay do con cá khôn quá ?

Tôi lại xin nói là không. Con cá đó không khôn tí nào. Lúc đó là khoảng 10h sáng, đến 4h chiều thì anh MINH LƯỠI CÂU lôi lên một con cá-quả-có-râu. Con cá này nom quen quen, râu nó trắng như cước, mà đúng là cước thật. Chúng tôi xúm lại xem, trong mồm nó có 2 cái lưỡi câu, hai con nhái mồi. Nó chính là con cá ban sáng. Thật là : Mang trên mình còn lắm vết thương, người đã vội vàng ra chiến trường !. Thua nó luôn ! Nó không biết sợ ! Nó cũng chẳng cần biết lẽ sống là gì, chỉ cần măm ... và măm.


Minh Lưỡi Câu

Thần tượng của chúng tôi lại có lý do để kiêu căng.Anh ta đứng đó, một tay cầm cần câu, một tay chống nạnh, đội chiếc mũ cối, kính đen, bộ ria thiếc vểnh lên như lính ngự lâm.

Giờ đây, sau vài buổi câu tôi và anh giống như người nhà vậy. Hôm thứ bảy vừa rồi tôi hẹn anh sáng chủ nhật đi câu cùng tay câu trẻ tên Hoà nhà ngay gần Hồ Đắp. Biết rằng không còn cá to nữa nhưng vẫn tràn trề hy vọng, nhất là khi được tiếp tế một đại đội nhái Sóc Sơn chính hiệu nữa chứ. Tôi không còn lo sợ một ngày nào đó nếu ánh dương sẽ không còn, loài nhái chìm trong đêm giá băng (!)


Hưng nhái bén

Quay trở lại Sóc Sơn ngay sáng hôm sau, thế nhưng trên đường cao tốc tôi vẫn chứng nào tật nấy, mắt cứ lấm la lấm lét những khu vực nhạy cảm ven đường. Đến gần cầu Vân Trì, tôi nhớ năm ngoái khu vực này có một đàn ròng ròng cá sộp đen với con cá mẹ khoảng 1,5kg đen trũi. Tôi không đành lòng bỏ qua dịp ghé thăm mẹ con nó, năm ngoái tôi mất mấy ngày theo đàn cá này, dùng đủ mọi thủ đoạn mà vẫn chịu thua. Bây giờ đàn cá con chắc đã lớn rồi, hy vọng cá mẹ bỏ con mà kiếm ăn. Cá bố không còn từ năm ngoái nên cá mẹ rất lỳ, không thèm đếm xỉa đến gì hết. Tôi thử mọi cách phá bĩnh đàn con nó mà nó cứ lượn lờ tỉnh bơ. Lúc đó đàn ròng ròng cá con bằng đầu đũa rồi.

Tôi rẽ vào phía đầm nước ấy, cảnh xưa còn đó nhưng than ôi ! Cá đâu rồi ? Trước mặt tôi chỉ còn một vũng nước bé tí. Rồi tôi thấy một thiếu phụ trẻ đang tiến lại gần. Hay nàng chính là cá quả mẹ biến thành cô gái đến trêu tôi ? Liêu Trai Chí Dị quá ! Tôi sắp bỏ chạy ! Tôi chạy đây.

Nhưng không. Đó là bà chủ đầm. Có thể gọi là Bà Đầm. Bà thấy tôi trang bị đầy mình nào là cần câu, túi câu, lưới cá...nên Bà đến cho mày biết Bà đã thầu cái đầm này rồi, đừng có mà léng téng. Nhưng Quang Cá Quả tôi cũng chẳng phải tay vừa, tôi đoán biết tình thế rất nhanh nên chủ động kêu toáng lên trước khi Bà Đầm mở miệng : Này bà chủ ơi ! Bà chủ xinh đẹp ơi ! Cho tôi vào đầm câu cá quả nhé ! Cá tôi để lại hết, vui là chính !

Thế là tôi đàng hoàng vào cửa chính, để xe trong sân, thong dong ra đầm câu, với một nụ cười từ phía Bà Chủ Xinh Đẹp.Nhưng xin chớ hiểu nhầm về nụ cười của nàng Mona Lisa ! Sau 45 phút quăng kéo vào những chỗ không thể không có cá quả tôi chỉ thu được một mớ rong. Và vẻ cảm thông của một người làm ruộng tốt bụng gần đó thổ lộ : Họ tát ao từ trong năm rồi, làm gì còn cá mà câu.

Thế đấy ! Nụ cười bí hiểm của nàng Mona Lisa vậy là chẳng còn bí hiểm nữa. Tôi mắc lỡm nàng rồi.Ngay lúc đó ông xã của nàng xuất hiện. Đó là một gã tên Nguyên có vẻ rất được, rất anh em, rất thoáng : Anh cứ câu đi, được cá thì anh cứ mang về chứ ai giữ làm gì ( Làm quái gì còn con nào mà câu - tôi nghĩ bụng ). Rốt cuộc, tôi đành phải chia tay với hai vợ chồng...ông lão đánh cá. Dẫu sao khi chia tay tôi cũng nhận được một lời mời : Mùa nước nhiều cá quả anh cứ lên đây câu thoải mái, dẫn cả anh em lên nữa !. Thế là quá tuyệt rồi còn gì !

Tôi đã nghĩ kỹ rồi, mọi con đường cuối cùng đều dẫn về...Sóc Sơn, nơi anh em đang đợi tôi. Lại hướng Sóc Sơn thẳng tiến, giờ thì tôi không còn nghĩ đến gì khác ngoài Hồ Đắp, nơi có những bụi cỏ gừng mọc tua tủa trên mặt nước, sen súng thì vô tận, đó là thế giới của cá quả, chúng thực hiện chiến tranh du kích ở đó, thoắt ẩn thoắt hiện, xuất quỷ nhập thần. Khi tôi đến nhà anh Minh thì Hoà (tạm gọi là Hoà Nẫu) cũng đang ở đó bên ấm trà, và chắc là đang đủ thứ chuyện...về cá. Tôi phân trần về lý do đến muộn. Không sao - anh Minh nói - Mùa này câu muộn cá mới cắn, sáng nay thàng Hoà câu chả thấy con nào bắt mồi. Thế rồi câu chuyện bắt đầu ngược về quá khứ, nơi mà những con cá thường được nhân đôi trọng lượng, về những cú bắt mồi làm ngơ ngác cả đội câu, hay về những con cá thuộc dạng ... quái vật : vừa to, vừa bắt mồi ầm ĩ, lại không dính lưỡi câu... gần như là tinh khôn vậy.

Nhưng tôi vẫn ngoan cố cho rằng nó không hề khôn. Chẳng qua nó to, chứng tỏ nó già, già thì chậm, chậm nên bắt mồi trượt, có thế thôi. Tóm lại thuộc dạng Chuyện không có gì phải ầm ĩ.

Sau một tuần trà, và câu chuyện đã bớt mắm muối, chúng tôi ra đầm. Chúng tôi thong thả buộc nhái sẵn ở nhà, lúc đó khoảng 2h chiều, nắng nhẹ gió nhẹ, thời tiết lý tưởng.Ra đến hồ , từ xa đã thấy bóng dáng của một chiếc cần hóp quen thuộc của cần thủ nào đó đang vụt lấy vụt để. Đụng hàng rồi ! Thằng đéo nào mà biết chỗ khỉ ho cò gáy này nhỉ ? - MINH LƯỠI CÂU chửi thề - thói quen của đa số tay câu, với liều lượng dày đặc.

Tôi cá là đến một ngày nào đó lỗ tai tôi ruồi sẽ bu kín cho mà xem. Và rồi sớm muộn tôi cũng sẽ nhiễm thói quen này thôi.

Mặc dù rất xa nhưng MINH LƯỠI CÂU đã nhận ra ngay : A ! Thằng Hải Lịch chứ ai .Hoà Nẫu phụ hoạ : Ừ nhỉ ! Đúng là nó ! Sao nó leo tót ra cái gò ấy nhỉ ?.Hải là tên của tay câu ấy, Lịch là tên của thân phụ, cái kiểu gọi tên rõ là ...rõ ràng. Cậu ta chừng đôi tám, hăng tiết vịt lội ra giữa đầm, nơi có cái gò nom giống như cái mả bỏ hoang. Từ đó cậu ta bao quát cả cái đầm, thoải mái vươn mồi ra bất cứ chỗ nào khả nghi. Kiểu câu này rõ ràng là thiếu đạo đức, thừa bất lịch sự. Nhưng thôi, tuổi trẻ mà. Có ai đó nói tuổi trẻ của con người như mái tóc xoã rơi - bao giờ cũng che khuất mắt. MINH LƯỠI CÂU sang đầm bên cạnh câu, rất đàn anh. Tôi và Hoà bắn mồi nhái chéo cánh sẻ. Hải Lịch tự động nhường đường câu cho chúng tôi. Hai đánh một chẳng chột thì cũng vướng lưỡi câu, cu cậu không còn lựa chọn nào khác.

Ngay khi mồi nhái của Hoà Nẫu vừa chạm mặt nước lần quăng thứ nhất, một chú cá quả lao vào nuốt chửng như cái thời kỳ năm 45 vậy. Tôi không biết tại sao Hải Lịch quăng quật như giặt chiếu thì nó không xơi, chỉ đợi Hoà Nẫu ném mồi là khực ngay. Thế tôi mới biết một điều là ... tôi chẳng biết gì về cá quả hết.

Lũ cá trắm và trôi đánh lừa tôi bằng những động thái kỳ quặc, lúc thì chúng đớp cỏ, lúc thì quẫy, lúc thì bị giật mình bởi mồi rơi...trúng đầu, chúng phi như điên. Sau một hồi tôi mới phân biệt được chỗ cá quả rình mồi : Đó là những con tôm nhẩy tung toé khỏi mặt nước, những con rô con diếc chạy tán loạn. Được rồi, ông biết mày nấp ở đó rồi nhé, đừng sốt ruột, có món gỏi nhái tươi sống đây. Có thể nói địa hình câu như trong mơ, những đám cỏ nước, cỏ gừng, những đám lá súng, rau dừa nở hoa trắng tí xíu...tất cả góp phần nguỵ trang bảo vệ cho lũ cá quả, nhưng cũng vì thế nó trở nên táo tợn và trở về đúng bản chất của nó: CHẾT VÌ ĂN !


Tham ăn thì lên thớt

Lần này tôi không dùng mồi nhái giả có cánh quạt nữa. Hãy hình dung một con nhái đột biến gien lai ghép với một chiếc máy bay Bà Đầm Già từ thời Thế chiến I, khi kéo trên mặt nước thì sức cản nước làm cánh quạt quay tít( Đến đây nó lại giống xuồng cao tốc rồi ). Cứ thử hình dung vẻ mặt kinh ngạc của mấy chú cá quả nhà ta mà xem ! Quái ! Này chú sộp đen, chú có biết con quỷ quái kia là con gì không ? UFO à ? Dạ em chịu, bác dùng thử trước đi ! Kính bác ! Thôi mà, chú cứ khách khí ! Dạ em đâu dám ! Nom nó có vẻ giống nhái, nhưng nó lại chả có vẻ gì sợ anh em mình cả, nó xem thường anh em mình quá, hay nó là con bọ hung nhỉ ??? Thôi được, nó là con gì thì chú để anh cho nó một bài học, được thì anh ăn cả, không được thì đến lượt chú...

Thế là sau một quá trình thảo luận ngắn với chú sộp đen và nghiên cứu vật thể lạ vừa bay vừa bơi chưa xác định (UFO), cá quả hoa nhà ta vì là đại ca, lại vừa tham ăn nữa, thế nên đầy đủ lý do để lao lên mặt nước làm đánh RẦM một phát. Hầu như không có cơ hội cho chú cá tội nghiệp, mồi giả được làm rất tinh vi bao gồm cả nhái- cánh quạt- lưỡi câu - ngạnh- cọng cỏ nhân tạo chống vướng- tất cả đều được làm ra để chống lại chú cá yêng hùng. Những chuyện về sau thôi không nói nữa. Điều đáng nói ở đây là cá quả hầu như ăn bất cứ thứ gì động đậy có kích cỡ vừa mồm nó. Thậm chí tôi đã từng nhìn thấy một con cá quả hóc ngang mồm một con cá rô phi to gần bằng nó, trong trường hợp này không thể nói là nó ăn con cá rô ( Vì nó không thể hoàn tất được động từ ĂN ). Tôi nhìn mà phì cười vì con cá quả nó hóc nên không thở được, cứ vật vờ bên mép nước, chờ chết. Thế mà lúc đầu nhìn tôi cứ tưởng nó là một con rắn chúa ! Từ nỗi sợ hãi chuyển thành kinh ngạc và buồn cười, rồi cuối cùng là thương hại cho chú cá. Đúng là chết vì ăn ! Tôi lấy que khều cho con cá rô bật ra khỏi mồm con cá quả. Con cá quả từ từ chìm xuống làn nước trong. Chắc chắn nó sống sót, tôi tin là như thế, và đó cũng là lần duy nhất tôi phóng sinh cho một chú cá quả. Cũng ở ngay nơi này sau đó ít hôm, tôi câu được một chú cá quả khác nặng 1,1kg - Vào một ngày đặc biệt - Mà tôi sẽ tiết lộ vào phần III của bài viết này.

Quay trở lại buổi câu, tôi làm 5 chú liên tiếp đều đều 0,3 đến 0,4kg hoàn toàn bằng mồi nhái thật. Mồi nhái cộng với lưỡi câu có chì đi xa hơn, êm hơn, không vướng rong. Và lưỡi câu của anh MINH LƯỠI CÂU thì miễn bàn. Sau một buổi chiều quăng rã rời tay chân, tay câu trẻ Hải Lịch chỉ được ... đúng 1 con. Cậu ta liên tục vướng cỏ, lội bì bõm làm cá hoảng loạn chạy hết. Khi cậu ta bỏ đi thì MINH LƯỠI CÂU thế chỗ. Chỉ vài đường câu thần tượng của tôi lại làm đôi chú nữa, thật không hổ danh 30 năm cầm cần !

Hoà Nẫu xem ra có vẻ sau đoạn dạo đầu khá hay thì đuội dần, hắn ta di chuyển đúng 1 vòng quanh đầm nhưng hiệu suất kém của tôi. Vậy là tôi có thể tự tin rằng tuy không câu bằng cần hóp cổ truyền, không bát gỗ, quăng không được xa, nhưng tôi cũng có thể sánh vai cùng anh em câu chuyên nghiệp được rồi. Nói thêm một chút về kỷ lục quăng mồi xa, với nhái như nhau, chì , cước, lưỡi câu như nhau, cần câu như nhau...thì anh HƯNG NHÁI BÉN mới là vô địch : Khoảng 70-80m. MINH LƯỠI CÂU 50-60m. Còn tôi xin khiêm tốn 40m với cần TICA 3,6m Medium, máy đứng Shimano 3500, cước 0,33. Có nghĩa là nếu phát hiện ra con cá cách bờ 50m tôi chỉ có cách...gọi đồng đội.Thế rồi một ngày như mọi ngày, như mọi ngày đã trôi qua, như hàng triệu năm vẫn vậy, mặt trời lại khuất sau núi, như chim vẫn ngơ ngác tìm về tổ, báo hiệu một ngày vui qua mau.

Cuộc vui rồi cũng đến lúc tàn. Tôi chỉ là một gã cowboy nghèo đơn độc trên con đường tìm về nhà. Cuộc đời tôi là những con đường dài bất tận xa xôi...

Hẹn gặp lại các bạn ở chặng đường tiếp theo.

04/2006
Đặng Thiều Quang
__________________
Blog

thay đổi nội dung bởi: Quang cá Quả, 05-25-2008 lúc 01:13 PM.
Quang cá Quả is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-24-2008   #4
Quang cá Quả
Thành viên
 
Quang cá Quả's Avatar
 
Tham gia ngày: Nov 2007
Đến từ: Nơi xa lắm.
Bài gửi: 496
sức khõe: 7 Quang cá Quả is on a distinguished road
Đã cảm ơn: 28
Được cảm ơn 56 lần trong 43 bài viêt
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới Quang cá Quả
Default Phần III

Ở phía tả ngạn sông Hồng, ngay dưới gầm cầu Thăng Long, chạy dọc bờ đê và kéo dài từ bãi Chèm đến kè Phú Thượng là những bãi sình lầy, cỏ dại mọc lẫn cùng những bụi điền thanh cao ngập đầu người. Cứ mùa nước lên, cả khu vực này ngập trắng. Cá sông cũng vào theo nước, cá sông đủ các loại từ cá nheo, ngạnh, chiên, lăng, trạch chấu, chày…là những giống đặc trưng của sông Hồng, ngoài ra thì còn có những vị khách không mời mà đến, đó là rô phi, chép, trắm cỏ, trôi, mè… đủ loại - Những vị khách này vốn được nuôi thả trong các ao hồ nay bão lũ vỡ bờ bọn chúng theo dòng nước ra sông được một phen đi giang hồ thoả thích.



Cá mẹ vĩ đại


Trong số những vị khách của sông Hồng mùa lũ còn có cả các loại cá đồng như trê, rô đồng, diếc, trạch, lươn, và đặc biệt nhân vật chính của chúng ta cũng có mặt : Đó là cá quả, hay còn gọi là cá chuối, cá sộp, cá lóc…

Lũ cá quả nhanh chóng nhận ra khu vực này rất hợp với chúng, những bụi cỏ rậm rạp trên bờ tràn xuống , những đám lá súng, bèo ta, những bãi sình lầy nhão nhoẹt với vô số bụi điền thanh chằng chịt, rồi cỏ nước giăng giăng kết hợp với rau muống và rau ngổ dại kết bè kết mảng…tất cả làm thành một nơi trú ngụ lý tưởng cho bọn rô phi, rô ta, diếc, mài mại, đòng đong, tôm tép…mà bọn này rốt cục toàn là những món khoái khẩu của cá quả. Khi nước rút đi rồi, đa số các loài cá cũng bỏ đi theo, riêng lũ cá quả ở lại, chúng quá yêu mến địa hình này. Vả lại chúng cũng chẳng thích thú gì dòng nước sông Hồng đỏ ngầu cuộn sủi kia là mấy. Vậy là lũ cá đồng còn lại trở thành mục tiêu của vài kẻ rỗi hơi vác cần câu trúc với mồi giun đỏ ra ngồi giết thời gian. Nếu chịu khó ngồi cả buổi họ cũng kiếm được đôi ba cân cá hợp chủng quốc các loại, chủ yếu là rô phi.

Thế nhưng Quang Cá Quả tôi thì nhìn nhận vấn đề theo cách khác, thứ nhất tôi không đủ thời gian để ngồi cả ngày giật lên toàn rô với diếc, thứ hai là nhìn thấy một vũng nước tôi cũng nghi có cá quả chứ không nói đến bãi sình lầy này, vừa nhìn qua tôi đã khẳng định nơi này nhất định có cá quả, cho dù mấy tay rỗi hơi gân cổ cãi chày cãi cối là không thể có ( tôi thì tôi biết tỏng họ không muốn thêm một ai vác cần câu đến chỗ này nữa).

Tôi cũng phải nói thêm là thời buổi này không dễ kiếm ra một cái đầm hoang như thế trong nội thành Hà Nội chứ chưa nói đến chuyện có thể câu tự do, mà lại còn được cá nữa chứ. Mấy tay rỗi hơi cứ tự cho là mình may mắn có đôi mắt tinh đời, muốn giữ độc quyền. Nhưng mấy gã đó không ngờ tôi đã đến, đã thấy, và … sẽ trở lại.

Cách đây vài năm có ai đó bạo gan ( và khá gàn dở ) đã thầu khu vực này để thả cá, để rồi mùa nước lên phóng sinh cá sạch như chùi, mất trắng. Tức mình, khi nước rút gã đem thuốc diệt cỏ đổ xuống làm những con còn sót lại chết tiệt, vớt vát được ít cá rô đồng. Chuyện đó như một bài học, như một chuyện hài, khiến sau này chẳng kẻ nào muốn mình trở thành trò cười cho thiên hạ nữa, và từ đó nơi này biến thành đầm hoang chẳng ai ngó ngàng, đến nay vẫn còn lại cái lều trông cá, một chiếc thuyền thủng đáy-vết tích cuối cùng. Bọn nghiện hút nhanh chóng biến khu vực này thành nơi chích choác, tụ bạ - đó chính là lý do khiến nơi này càng vắng vẻ.



Ngày đầu tiên vác cần câu đến, tôi ra về tay không. Địa hình quá đẹp, và quá khó câu. Phía những bè rau muống tôi nhìn thấy đàn ròng ròng với cả đôi cá bố và cá mẹ dắt con đi kiếm ăn, nhưng hễ thấy động, chúng chui tụt vào tít trong đám điền thanh, nơi mà nếu quăng mồi vào 100% mắc kẹt, chỉ có nước lội ra mà gỡ. Phía có những chiếc lá súng và bèo ta che phủ, tôi cảm thấy được những con cá đang lượn lờ phía dưới như thế nào, thi thoảng chúng đớp chuồn chuồn đội cả lá súng lên. Thế nhưng chỗ đó cách bờ có mỗi …100m, mà phạm vi ném mồi của tôi chỉ xấp xỉ 50m… quá xa đối với tôi. Để có thể quăng mồi tới chỉ có thể lội ra mà thôi.

Thú thực là dù rất máu me nhưng lũ rắn nước ở đây to một cách dễ sợ luôn. Lần nào quăng mồi cũng có vài ba con rắn đuổi theo mồi nhái của tôi. Tôi biết một gã tên là Sơn, thường gọi Sơn Đen ( dân câu ai mà chẳng đen ) – gã này rất thích bắt rắn. Tôi định bụng hôm này sẽ rủ hắn đi câu, tiện thể bắt hết bọn rắn này nhấm rượu cho khoái, rồi tiện thể dọn dẹp một đường câu giữa đám điền thanh kia luôn, rồi cũng tiện thể lấy hắn làm vật thí nghiệm xem dưới làn nước đen ngòm kia sâu bao nhiêu, có đỉa hay không…

Sơn Đen là một gã, tất nhiên là đen thui, quắt queo và không ngán khoản gì, gã có thể câu lỳ qua trưa, tới chiều tối, không cần ăn uống gì, mà tôi cũng quên hỏi xem gã có ăn sáng hay không nữa kia. Tôi tóm được gã ở một xó ao hoang khu Nam Thăng Long, cần mẫn câu con rô con diếc, thế rồi tôi thân tặng gã một cái cần câu máy, rồi tự gã câu được một con cá quả đen trùi trũi, thế là Từ ấy trong gã bừng nắng hạ, gã nghiện cá quả và từ bỏ cái ao quen thuộc để lang thang tìm những chân trời mới. Tôi bảo đi đâu gã đi đó, bảo nhảy vào lửa gã lắc đầu, chứ bảo nhảy xuống nước bắt cá thì gật đầu đánh rụp luôn.

Sau vài tiếng câu thử và thị sát địa hình, tôi quyết định quay về rủ Sơn Đen đi câu vào buổI khác. Nghe tôi kể chuyện, mắt hắn sáng rực lên háo hức. Hắn dính câu của tôi rồi. Bao giờ cũng thế. Trong câu chuyện của tôi, những con cá quả như những con cá thần vậy, đầy bí ẩn và kiêu hùng, gợn sóng nước chúng vẽ trên mặt đầm những vệt loang loáng, và sống lưng như một chiếc tàu ngầm. Chúng bắt mồi như thể có đứa trẻ con nào vác gạch ném xuống đánh rầm một cái vậy. Rồi thì những đàn ròng ròng đỏ hỏn to bằng cái mâm dễ đến có 1001 con chứ ít đâu, chứng tỏ con cá mẹ cỡ khoảng 3kg, mà để khỏi mang tiếng đôi đũa lệch thì con đực chí ít cũng phải 2kg…Sơn đen há hốc ra nghe chuyện, chân tay giậm giựt. Ngay tối hôm ấy hắn vác đèn pin đi soi nhái.

Vài hôm sau cứ thi thoảng tôi lại nhận được một cú điện thoại : Đi câu được chưa ? Nhái đầy giỏ rồi, biết làm gì bây giờ ? Tôi trả lời : Yên tâm, lũ cá quả ở đấy to và phàm ăn khủng khiếp. Vả lại nhái mồi để dự trữ không bao giờ là thừa cả, chúng có thể sống nửa năm không cần ăn.

Buổi câu tiếp theo vào sáng chủ nhật bắt đầu từ rất sớm, lúc 5h sáng tôi đã dậy, rón rén nín thở chuồn ra khỏi giường. Tại sao phải nín thở ? Tôi xin nói lại cho rõ : Vợ tôi mà tỉnh giấc thì khỏi câu kẹo gì luôn. Phụ nữ luôn có những lý do không thể chối cãi để ngăn cản chồng tham gia những vui thú của cuộc đời, bởi hình như đó là… thú vui của phụ nữ thì phải. Hãy hình dung tôi thò từng chân một ra khỏi màn khi GẤU MẸ VĨ ĐẠI đang thiêm thiếp ngủ, tất nhiên, cả GẤU CON BÉ NHỎ nữa cũng đang say giấc nồng.

Cuối cùng tôi cũng ra được khỏi hang. Lúc đó đang là cuối tháng 9, trời se se lạnh, đường phố vắng teo.

Sơn Đen chờ sẵn ở cổng nhà. Tôi rủ thêm cả một tay nữa tên là Thắng, thường gọi là Thắng Tẩy. Sở dĩ có cái tên này là vì hồi học vẽ thi vào ngành kiến trúc cậu ta hay đeo cái tẩy lủng lẳng trên cổ. Thắng Tẩy bị tôi mê hoặc bởi viễn cảnh một chân trời mộng mơ tự do tự tại khi lang thang cánh đồng hoang. Cậu ta chưa biết đến cái gọi là hệ lụy, cái gọi là ảo tưởng tan vỡ. Cậu ta là một tờ giấy trắng. Tôi tha hồ vẽ, cậu ta sẽ …tha hồ tẩy.

Ruộng đồng được đô thị hóa liệu mai kia còn cá mà câu?

Của đáng tội, tôi đã từng dẫn câu ta đi câu một bữa đã đời, đó là vào khoảng tháng bảy năm 2005- đúng hôm chủ nhật mà cơn bão số mấy gì đó đổ vào Hà Nam, Thái Bình và mấy tỉnh ven biển. Giữa mưa bão, tôi và Thắng Tẩy choàng áo mưa đứng câu ở đầm Vân Trì – khách qua đường chắc tưởng hai thằng điên. Cá diếc nhiều quá ! Chúng tôi giật liên tục, tôi câu 2 cần nên không kịp trở tay, về sau phải bỏ bớt 1 cần. Mồi tôm, không thả thính. Rét run. Lúc về chia đôi cá mỗi ngườI được khoảng hơn cân. Trong 2 tiếng đồng hồ. Gió bão mịt mùng. Ấn tượng này khiến Thắng Tẩy phục tôi sát đất. Nhưng tuần sau đi câu ở chỗ này thì không còn một con diếc nào. Thật kinh ngạc! Như thể chuyến câu trước chỉ là một giấc mơ vậy. Tôi thì suy đoán do thời tiết đặc biệt nên mới có may mắn ấy chứ ngay cả đám thuyền chài quanh đó cũng khẳng định là khu vực này làm gì còn cá diếc mà câu. Vậy mà cái hôm mưa bão ấy suýt chút nữa chúng tôi bỏ cuộc.

Trở lại chuyện câu cá quả. Thắng Tẩy đang khấp khởi sẽ thắng lớn ngay trận đầu. Và cậu ta vỡ mộng hoàn toàn. Suốt cả buổi sang hôm ấy không có con cá nào hỏi thăm mồi của cậu ta. Hãy tưởng tượng một người tập câu, quăng kéo muốn rụng rời tay chân mà không bóng chim tăm cá đâu thì chán nản như thế nào.

Nói gì thì nói, Thắng Tẩy và Sơn Đen hôm đó, và cả tôi nữa đều ra về tay không. Sơn Đen may mắn hơn Thắng Tẩy ở chỗ còn có cá đuổi theo táp mồi, hắn giật liền tức thì khiến con cá chưa kịp hiểu gì thì mồI nhái ( tất nhiên cả lưỡi câu nữa ) đã bay vèo ra khỏi mồm. Những tay câu mới luôn có một nỗi ám ảnh kiểu như là Ngộ nhỡ không nhanh tay con cá nó nhè mồi ra thì sao? - Tôi xin trả lời bạn theo cách mà giáo sư Nguyễn Lân Dũng thường nói : Bạn thân mến,câu hỏi của bạn rất thú vị. Chúng tôi đã hỏi ý kiến tiến sỹ Lưỡi Câu Thép - Viện trưởng Viện Câu Kéo Quốc Gia, chuyên viên cao cấp ngành Sộp & Chuối & Lóc, trưởng bộ môn Nhái Bén Học…Và tiến sỹ cho biết rằng bạn không việc gì phảI lo sợ cả. Khi câu cá quả bạn phải tạm quên bộ môn Oánh Lục phản xạ búng đầu cần nhanh như chảo chớp ấy đi. Bạn không việc gì phải vội. Hãy đếm đến mười. Bí quyết đấy. 1,2,3…nào hãy nín thở…đến 10 thì hãy dứt khoát giật đầu cần cho lưỡi câu đóng chặt vào hàm con cá. Khi đó thì bạn có thể ung dung đánh một giấc rồi kéo cá lên cũng chưa muộn. Bí quyết đấy. Thật là đơn giản. Đơn giản là hoàn hảo.

Bỗng dưng tôi nhớ đến câu thơ của Mít Đặc :

Có cái bánh nhân mỡ
Dưới gối cậu Ngộ Nhỡ



Một hôm đi học ngang dòng suối
Biết Tuốt nhảy qua con cá chuối.

Tuy không phải là Biết Tuốt, cũng không phải là giáo sư Nguyễn Lân Dũng, nhưng Quang Cá Quả tôi cũng xin được khuyên những người lần đầu câu cá chuối rằng đừng nôn nóng hay giật mình phản xạ theo thói quen mà hãy dùng cảm giác để đoán biết khi nào con cá ngậm mồi đủ lâu và đủ sâu để búng đầu cần. Kinh nghiệm thì cần phải có thời gian và cọ xát. Nên nếu chưa có kinh nghiệm và không tin vào cảm giác thì hãy theo trường phái duy ý chí, cực đoan một chút và …đếm.

Cáu sườn vì Sơn Đen để sổng chú cá ham mồi, tôi ném mồi sát chỗ đó. Chẳng khách khí nhiều chú cá lại nhao ra làm đốp một tiếng gọn lỏn. Tôi chùng dây, để chú ta nhấm nháp con mồi chừng 5 giây, rồi vẩy đầu cần nhẹ nhàng. Sai lầm của tôi chính là đây. Tôi đọc bài viết Nghệ thuật câu cá lóc của bác Việt Hoà trên 4so9.com thấy tả các tay câu sành điệu chỉ vẩy khẽ là đã xóc lưỡi và con cá chịu chết. Tôi muốn thể hiện với mấy cậu đàn em mình rành cái món này thế nào. Thế nhưng tôi đâu phải kẻ sành điệu. Tôi chỉ là một gã cowboy lạc lối gẩy đầu cần quá nhẹ nên lưỡi câu hầu như chỉ móc hờ vào hàm con cá. Khi kéo con cá xềnh xệch trên đám bèo tôi đã hú hét phấn khích như thể ngon lành lắm. Mới kéo được 2-3m con cá đang giãy dụa bỗng tuột và biến mất. Cả bọn chưng hửng. Con cá cỡ 0,7kg. Tiếc quá !

Cả bọn chuyển sang đường câu dọn sẵn. Mới quăng lần thứ hai, tôi đã thấy một cuộn nước xoáy bên cạnh con mồi và một tiếng bụp trầm đục. Một con cá lớn ! Con cá ghì mồi cắm xuống bùn ngay tại chỗ. Tôi cho nó muốn làm gì thì làm. Tôi nín thở. Rồi tôi giựt mạnh. Sóng nước cuộn lên rồi con nhái vọt trở lại. Tôi kiểm tra cỏ đóng lưỡi còn nguyên, thì ra con nhái quá to, cỏ quá cứng nên khi cá ngậm mồi cỏ không bung ra được, con nhái như đỡ bên dưới ngăn không cho cỏ võng xuống chứ nói gì đến chuyện bung ra. Tôi không dám nói cho mọi người suy đoán của mình, nhưng nghĩ bụng con cá này to quá, chắc phải trên 1kg mất. Sau đó tiếp tục 2 lần nữa nó táp mồi, tiếng táp to đến nỗi Sơn Đen giật bắn mình run rẩy, không biết vì sợ hay vì phấn khích. Nhưng thật đáng buồn và đáng trách, tim tôi đập thình thịch và khi con cá táp mồi dữ dội như vậy tôi không biết phảI làm sao với nó nữa. Nó quá táo tợn. Tôi mất đi sự quyết đoán. Tôi không còn tin vào cảm giác, hoàn toàn thụ động, mặc con cá dày vò con nhái. Nói đúng hơn con cá đang dày vò hành hạ tôi. Thậm chí tôi cũng chẳng biết đếm nữa. Sau 2 lần trở lại không xơi được nhái, mà tôi giật không đóng lưỡi, con cá chán mồi và bỏ đi.

Tôi vô cùng thất vọng. Tôi cũng bỏ đi. Tôi di chuyển quanh và nhìn thấy ở góc đầm có một vật thể lạ như chiếc tàu ngầm đang di chuyển lượn lờ, nhưng bên trên là dày đặc cây điền thanh. Mặc kệ nguy cơ mất lưỡI câu, tôi ném mồi vào đó. Con nhái rơi đúng chỗ cần rơi, tôi có thể cảm thấy con cá giật mình như thế nào. Nó quay lại xem xét con mồi. Tôi nhấp nhấp cần câu khiến con nhái như đang cố gắng nhảy lên khỏi mặt nước. Chỗ này không thể kéo rê mồi vì dây cước vắt qua cây điền thanh, chỉ có thể lợi dụng cây điền thanh như cái ròng rọc để mà thả con nhái xuống giống như lực lượng đặc nhiệm SWAT đu dây nhảy xuống giải cứu con tin vậy. Con cá vô cùng ngạc nhiên. Nó bơi một vòng quanh chiến sĩ đặc nhiệm này. Tôi nhìn thấy những ngọn cỏ trên mặt nước lay động, vệt sóng mà con cá tạo ra. Thế rồi nó nhảy bổ vào đớp gọn con nhái ranh con đang nhảy loi choi trên mặt nước. Cái đầu nó nhô cả lên khỏi mặt nước, đen trũi và to dễ sợ. Tôi thét lên : Cứu ! Anh em ơi !

Nhưng đã quá muộn rồi ! Con cá thổi phì con nhái ra khi tôi giật cần câu. Tôi không thể lý giải tại sao lại có thể như thế. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Một buổi câu thất bại thảm hại. Thắng Tẩy bỏ về trước. Tôi bảo Sơn Đen xuống gỡ lưỡi câu đang mắc trong đám điền thanh rậm rịt. Sơn Đen nhổ sạch đám điền thanh tạo thành một đường câu rộng chừng 60cm chạy dài khoảng 20m. Thế rồi chúng tôi bỏ đi theo một đàn ròng ròng đen sì. Con cá mẹ cỡ 1,5kg. Con đực không thấy đâu. Và chúng tôi giở mọi thủ đoạn ra một cách vô ích. Tôi đứng trên bờ ném mồi quanh đám cá con, Sơn Đen lội ngay cạnh và nhấp mồi thẳng đàn cá. Con cá mẹ lặng lẽ bơi loanh quanh xem chúng tôi làm cái trò quái quỷ gì với đàn con nó, nhưng nó chẳng hè động thủ gì cả. Nó đúng là Một người Mỹ trầm lặng.

Mệt rã rời, chúng tôi bỏ cuộc. Sơn Đen phát hiện ra một con chép lửa đỏ lừ cỡ hơn 1 kg, chắc ai đó thả từ dịp Táo quân. Tôi chẳng thiết gì cá chép, vả lại cũng chả có cách gì bắt được nó. Sơn Đen hí hoáy cầm vợt lội theo vớt. Có mà đợi đến… ngày Táo quân năm sau!

Rất nhiều cá, vậy mà trắng tay. Hôm sau Sơn Đen từ chối đi câu cá quả với tôi. Thắng Tẩy thì lặn mất tăm luôn. Thế nhưng tôi đã quyết định rồi, tôi sẽ đi một mình.

Đó là một ngày đặc biệt. Tôi đã nói rồi, ở phần II bài viết. Và đây là một bí mật nho nhỏ mà tôi sẽ kể vớI các bạn. Không phải là bí mật về kỹ thuật câu. Không phải về chuyện bằng cách nào mà người ta có thể câu được một con cá to, hay là bằng cách nào mà ngườI ta có thể chiếm được trái tim của ngườI mình yêu, hay là cả hai thứ cùng một lúc. Hãy tha thứ cho sự dài dòng của tôi. Nếu đến lúc này bạn còn theo dõi câu chuyện của tôi thì bạn đã khiến tôi kính phục rồi đó : Bạn quả là kiên nhẫn khi nghe tôi kể lể dông dài về một buổi câu thất bại buồn tẻ. Như một trận đấu không tỷ số, không thẻ đỏ thẻ vàng, cầu thủ ngủ gật trên sân.

Vậy thì đây sẽ là quà tặng của tôi dành cho bạn vì sự kiên trì đó.

Bạn hãy đọc tiếp nhé, về cái ngày mà tôi một mình âm thầm dậy sớm, lại rón rén chui ra khỏi chăn ấm nệm êm. Vợ tôi - GẤU MẸ VĨ ĐẠI và cô con gái đầu lòng mới chưa đầy tháng - GẤU CON BÉ BỎNG - cả hai đang thiêm thiếp ngủ. Tôi ngắm hai mẹ con mà trong lòng cảm thấy vô cùng tội lỗi. Hơi ấm tôi mang theo, cũng như cái cảm giác tội lỗi này cứ đeo đẳng mãi. Ngoài đường gió lạnh heo heo, phố vắng teo. Tôi là một gã cowboy bị trời đày không đâu tự dưng rời bỏ tổ ấm đi săn lùng mấy con cá khốn khổ ở một cái xó hoang lạnh. Thế đấy, tôi đã nói rồi, đây không phải câu chuyện về tình yêu, không phải về chuyện làm thế nào để câu được cá to. Đây là câu chuyện một kẻ đi tìm câu trả lời ở cuối con đường, hoặc chính con đường là câu trả lời. Khó hiểu ư ? Tôi có thể nói thế này vậy : Hoa hồng vốn không có ý nghĩa gì cả, quan trọng là anh tặng nó cho ai và anh tặng theo cách như thế nào. Sao lại là hoa hồng ?

Tôi không dài dòng nữa. Tôi đến cái đầm nước đó. Tôi ném mồi. Con nhái vừa chạm mặt nước, một chú cá quả đen ( hay còn gọi là cá sộp ) lao vút lên đón mồi. Bạn hãy tưởng tượng cá heo biểu diễn bay cầu vồng qua vòng như thế nào thì con cá của tôi làm đúng như vậy. Tôi không biết cách nào mà lần ném mồI đầu tiên nó lại có thể bắt mồi chính xác đến vậy. Và quá bất ngờ, tôi giật mạnh ngay tức thì. Con cá văng trên mặt nước tung toé, quằn quại đau đớn. Tôi vô cùng thích thú nhận ra nó là cá quả đen, loại này bây giờ rất ít. Tôi tiếp tục câu. Con cá thứ hai không có gì đặc biệt, nhỏ hơn con trước. Tôi đang chờ điều kỳ diệu kia. Và nó đây rồi, con cá đớp chiến sỹ nhái đặc nhiệm hôm trước, vẫn loanh quanh chỗ cũ. Nó táp mồi kêu ủm một tiếng rồi tha ngang con mồi vài mét, nó dừng lại, nó nhai nhai, ngẫm nghĩ điều gì đó. Trước khi nó nghĩ ra, hay là phát hiện ra sự thật về cái gọi là mồi nhái, rằng đây thực ra là một âm mưu hiểm độc, rằng đằng sau ngọt ngào là man trá…thì lúc đó đã quá muộn cho nó. Tôi thẳng tay kéo cần, con cá chống cự dữ dội. Cỏ rạp xuống. Khi cách bờ khoảng 3-4m, do đau nên con cá há mồm hòng nhè lưỡi câu ra, và cỏ vướng đầy vào mồm nó. Không có cách nào kéo vào được. Tôi không dám chùng cước, vì chùng cước là mất. Tôi nhìn rõ con cá, và có lẽ nó cũng nhìn tôi. Tôi chờ đợi, tôi đợi nó mệt và tôi sẽ cầm vợt lội ra.

Nó cũng chờ đợi, con cá ấy, nó chờ tôi nương tay và nó sẽ vùng thoát thân, nếu thoát kiếp nạn này nó sẽ thề không bao giờ sát hại một con nhái nào nữa, cá con cũng vậy…nó sẽ ăn chay niệm phật…Và có lẽ giây phút này nó mới biết yêu quý cuộc sống, nó nghĩ đến công lao của cha mẹ nuôi dạy nó nên…cá, nó nghĩ đến những góc ao hoa súng giản dị mà thật là đẹp đẽ, những con tôm chậm tiến bơi giật lùi, và những con cua bò ngang đầy cố chấp…Nó nghĩ đến tất cả, thật đáng yêu và giản dị. Nó nghĩ đến tất cả những điều… không có thực. Vì thực ra nó chỉ đang đau đớn.

Cuối cùng, không thể chịu đựng hơn được nữa, khi mà tôi chuẩn bị lội xuống thì nó lấy hết sức vùng vẫy một lần nữa, đám cỏ tự động rời ra và tôi kéo nó lên bờ. Nó to một cách đáng ngờ, vớI cái lưng màu đen và cái lườn màu da đồng pha những đốm hoa trắng nhạt.

Tôi về qua nhà Sơn Đen khoe cá, hắn vác cân ra : 1,1kg - Vậy mà tôi cứ ngỡ nó phải 1,5kg. Thì đúng thôi: Cá to bao nhiêu là do cái cách mà bạn đánh giá về nó, hay là nói cách khác bạn có tôn trọng đối thủ hay không, bạn có cho nó cơ hội để thua bạn hay không, hay ngay từ đầu bạn đã không cho nó cơ hội này mà bạn vội vã bỏ cuộc ?

Triết lý này nghe quen quá nhỉ ? Nếu chỉ để nói về điều này có đáng để cho bạn mất thời gian hay không ? Tôi nghĩ là không. Tôi quay lại câu tiếp. Con cá to còn lại ( hay là một trong số những con cá to còn lại ) táp mồi cực kỳ dữ. Tôi ước chừng nó khoảng 1,5kg là ít. Không gì có thể tả sự kinh ngạc của tôi sau đó : Con cá dính lưỡi câu bỗng phi như điên về phía tôi rồi bay cầu vồng lên, nó thổi phì cái lưỡi câu ra như thể muốn nói : Trả lại tên cho em nè !

Thế đấy, nó gỡ lưỡi câu như trò đùa rồi lặn mất tăm. Vừa chinh phục đỉnh cao tôi lại vấp ngay một thất bại nữa. Nhưng không sao. Tôi đã quyết định rồi. Hôm nay thế là quá đủ , tôi hẹn sẽ quay lại bắt con cá này vào một ngày khác. Lũ trẻ con chứng kiến màn biểu diễn bay cầu vồng phun lưỡI câu của con cá thì hò hét inh ỏi. Không hiểu chúng cổ vũ tôi hay con cá ? Con cá quá to, và tôi thì quá ngây thơ.

Tôi ghé qua hàng mua 12 bông hồng nhung. Tại sao lại 12? Vì hôm đó là kỷ niệm 1 năm ngày cưới vợ chồng tôi, với 12 tháng trôi qua. Một bí mật nho nhỏ của tôi mà tôi chia sẻ với các bạn. Khi tôi về đến nhà, hai mẹ con nhà gấu vẫn ngái ngủ. Tôi bảo gấu mẹ : Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới chúng mình, anh mua hoa tặng em này. Trên đường về tiện thể anh ghé qua cái đầm hoang câu mấy con cá để ăn mừng. Em dậy mà xem, hoa đẹp lắm, cá thì to ơi là to!

05/2006
Đặng Thiều Quang
__________________
Blog

thay đổi nội dung bởi: Quang cá Quả, 05-25-2008 lúc 01:17 PM.
Quang cá Quả is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-24-2008   #5
Quang cá Quả
Thành viên
 
Quang cá Quả's Avatar
 
Tham gia ngày: Nov 2007
Đến từ: Nơi xa lắm.
Bài gửi: 496
sức khõe: 7 Quang cá Quả is on a distinguished road
Đã cảm ơn: 28
Được cảm ơn 56 lần trong 43 bài viêt
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới Quang cá Quả
Default Training Nemo

Bài học đầu tiên của Nemo ( Training Nemo )



Chiều nay lúc 3h30’ ( 09/06/2005 ) – Trong lúc nhóm câu lập Forum tán gẫu thì tôi rủ bác Tùng ( Café Premier ) và cậu Cường (Nemo)-lính mới đi câu cá quả. Không hiểu sao lúc đó tôi cứ bồn chồn ngứa ngáy tay chân lạ kỳ, chẳng làm được cái việc gì ra hồn, cứ loanh quanh trong văn phòng. Tôi nhìn ra cửa sổ : Trời thì hơi mù, nắng nhạt, gió hiu hiu nhẹ. Thời tiết này mà không đi câu thì thật là uổng.

Bác Café Premier từ Pháp về Việt Nam đã mấy ngày nay, chưa đi câu buổi nào, chắc là đang nóng lòng muốn thử lắm đây. Cậu Nemo thì khỏi phải nói, cậu ta mới gia nhập nhóm câu Hanoifishing.com được vỏn vẹn... ba ngày, đây là lần đầu đi câu cùng nhóm chúng ta, mà lại là câu cá quả chứ ! Cậu ta rủ Rôphi đi câu sông ( hay là Rôphi gạ gẫm không rõ ? ) thế nhưng phút cuối Rôphi lại bận. Thế là ba chúng tôi phóng một lèo xuống gần bãi Chèm. Chỗ này thì tôi còn lạ gì, tôi thuộc từng bờ cỏ ở đây, nhớ mặt từng con cá luôn.

Nói chơi vậy thôi, chứ cái đầm hoang này đầy bất ngờ. Nhất là với bác Café Premier,vốn quen c âu đ ịa h ình ... ở bển.

Bên nước Pháp chắc câu con cá không có cực như vầy, cái đầm hoang này đầy rau muống, cỏ, bông trang. Mồi của bác ném đi vướng mất tiêu. Nước đầm thì đục ngầu, và vừa mới quăng vài đường câu thì bầu trời...nổi trận gió to. Này là gió cuốn mưa rơi – Mưa rơi mịt mù. Rồi là sấm chớp thi nhau kêu ì ùng... Làm cho anh em tôi , anh em tôi suýt thì nguy to...

Thế rồi sau cơn mưa trời...vẫn thế... Ồ không, trời lại sáng chứ . Không gian quang đãng tinh khôi, lũ cá quả háo hức đi săn mồi.

Một con cá quả chừng 1,5kg phi như điên từ bè rau muống ra giữa hồ khi bon trẻ con xuống vầy nước, nó vẽ một đường gợn sóng như thuỷ lôi làm lũ trẻ rú lên, và làm tôi tiếc ngẩn người. Chiếc cần Abu Gacia ngắn tỏ ra hiệu quả với mồi giả nhưng cự ly hạn chế. Tôi thay mồi nhái thật và cây Tica 3,6m quen thuộc lại vun vút. Khi con nhái đến đúng nơi cần đến, ngay mõm con cá quả đang hóng mồi, điều tất yếu phải xảy ra. Tôi nhìn thấy gợn sóng cuộn lên, con nhái của tôi mất hút. Rung nhẹ đầu cần vài giây, tôi thấy chú cá gầm gừ rõ đanh đá, nó nhay nhay giựt giựt con nhái đáng thương ( nay đã thành vật tế thần ). Chỉ chờ có thế thôi, cái giây phút quyết định đã điểm, con cá đã nuốt mồi khá sâu, tôi giật mạnh đầu cần.

Ái chà ! Chú chàng đau lắm đây ! Chú liệng liệng chạy ngang ra giữa hồ. Tôi hò hú phấn khích gọi bác Café Premier và Nemo đến xem cá ( hình như nhảy tưng tưng nữa kia ).

Nemo nhanh tay chụp được kiểu ảnh chú cá vào sát bờ còn quẫy đạp tứ tung. Tôi vật đầu cần cho chú cá ngửa bụng rồi nhấc thẳng lên bờ. Cũng tạm đây, khoảng 5 lạng, béo tròn.

Vậy là bài học đầu tiên cho chú Nemo kết thúc, có cả sản phẩm nữa chứ. Bác Café Premier thì cá con đuổi theo mồi giả nhưng cắn phát nhè ngay, khiến bác không kịp phản ứng. Nhưng đối với bác đây chỉ là buổi làm quen địa hình để chuẩn bị cho buổi câu Sóc Sơn ngày Chủ nhật tới mà thôi, bác khoái câu cần tay lưỡi đơn hơn cái môn câu rê nhọc nhằn và rắc rối này. Để có chỗ câu tốt, tôi phải lội ra mãi bè rau muống, ngứa ngáy và lép nhép nước.
Tôi buộc mồi, chuẩn bị cần, cước, máy... dặn dò Nemo tất cả những điều cần thiết, rồi quăng mồi ra sao...

Thứ nhất : Cách nhận biết chỗ có cá. Thường chỗ đó là ngay dưới những đám trang, súng, bèo...Bọn cá quả rất ưa thích những chỗ này, chúng nấp ở đó rình mồi. Nếu thấy thi thoảng lại nổi lên 2-3 cái bọt bằng cái khuy áo, thì chính là cá quả thở ra đó. Cá quả không sủi tăm nhiều như chép, trôi, trắm. Chúng chỉ thở 2-3 bọt thôi. Và thi thoảng chúng lên mặt nước để thở, vì thế nếu chịu khó quan sát, ta sẽ nhận ra chúng dễ dàng.

Nemo gật gù. Cậu học trò này tỏ ra khá dễ thương. Tôi tiếp tục giảng giải cho cậu ta rằng nếu thấy cá rô đồng hoặc tôm tép nhảy dựng lên khỏi mặt nước, hay cuống cuồng chạy trên mặt nước, thì đó là bị cá quả săn đuổi. Thế thì còn chờ gì nữa, nào ném mồi đi nào. Tôi làm mẫu, Nemo học rất nhanh, cậu ta đã có thể ném xa khoảng 25-30m, khá chính xác.

Thứ hai : Khi ném mồi ra vừa chạm nước, phải kéo mồi ngay không chần chừ, sao cho con nhái toé nước ầm ĩ một chút thu hút sự chú ý của con cá, sau đó kéo mồi nhịp nhàng, rung cần tránh chướng ngại vật và tạo vẻ “gợi cảm” cho con nhái mồi. Nếu trót ném mồi quá tay, vào bè rau muống chẳng hạn, hãy bình tĩnh quay maniven kéo mồi thật nhẹ, rung cần nhẹ nhưng với tần suất cao, sao cho con nhái “nhảy xếch” và luồn lách ra khỏi cái bẫy “chết người” đó. Điều này rất quan trọng ! Nếu vướng và mất mồi, đương nhiên là tiếc chiếc lưỡi câu thửa này rồi, lại còn mất công buộc lại mồi nữa, rồi nếu có lội ra gỡ lưỡi câu thì quá là đuổi cá đi. Mà nếu buộc xong con nhái mới, khéo cá cũng bỏ đi mất tiêu rồi. Thế nên Nemo à, cậu phải nhớ chọn cỏ cắm chống vướng thật vừa, nghĩa là hơi cong vồng lên, tốt nhất là cỏ gừng mọc ở rìa nước ấy, cậu đừng sợ cá cắn không sập cỏ, cậu nhìn cái hàm răng nó nè ! Dễ sợ chưa ?

Tôi dùng khăn lót vào môi dưới con cá rồi dùng ngón cái cạy mồm nó ra, chỉ cầm mớm thôi đừng đưa cả ngón tay vô cái mồm đầy răng lởm chởm của nó, sao cho con cá nếu nó có cố tình bập hàm thì răng nó cũng chỉ vào móng ngón cái mà thôi. Ngón trỏ và ngón giữa nâng “cằm” con cá, cu cậu khắc phải há mồm ra ngay. Nào đưa tớ cái kìm, cái kìm ấy. Nhìn cho kỹ thế đóng lưỡi câu, dùng kìm tay phải kẹp nhẹ vào viên chì lách cái lưỡi câu ra. Kẹp nhẹ thôi không bẹp chì nhé. Cái chính là khéo léo, chứ không phải ngiến răng ngiến lợi mà làm con cá chết nghẻo. Các cụ dạy “ăn cơm với muối còn hơn ăn cá chuối chết” mà lại. Nếu con cá nuốt quá sâu, hãy tháo đoạn link, thay mồi khác, kệ cho con cá ngậm cái mồi cũ cho đến lúc...lên thớt.

Cái anh Minh Lưỡi Câu ở Sóc Sơn ấy mà, anh ấy là bậc thầy về chăm sóc cá ...hóc lưỡi câu. Dễ hiểu thôi, anh ấy chế tạo ra chúng , cái ngạnh được tính toán sao cho ít làm hại cá nhất mà vẫn giữ không tuột cá. Vì vậy lúc gỡ dễ dàng, chứ không làm cá toe toét mồm lại phải phẫu thuật nụ cười cho chúng. Còn nếu như gỡ xong cá mà thấy máu ở mồm chúng rỉ ra, chớ có vội cho chúng vào thùng nước. Hãy để chúng vài phút khô ráo, cầm máu rồi mới cho nước vào. Kinh nghiệm đấy, không tin cứ thử làm ngược lại mà xem, chú cá đáng thương sẽ chảy máu ... đến chết.

Thế nhưng đó là chuyện về sau, vấn đề là có cá đã. Đây là vấn đề thứ ba. Con cá nấp chỗ rậm rạp thì chén mồi tại chỗ, nó kéo mồi xuống sâu và nhay cho con mồi chết ngắc rồi nuốt.Vậy nên nếu thấy nó kéo mồi, hãy rung nhẹ cần làm như thể con nhái giãy dụa, thế là chú cá càng bập dữ tợn. Nếu lưỡi câu xóc nhẹ và hơi đau một chút, nó mặc kệ, cứ bập đã. Sở dĩ như vầy là vì cá quả quen với chuyện này rồi, nó ăn cả rô phi, vây lưng rô phi thì còn đau hơn nhiều, thế nên lần này nó cứ tỉnh bơ cái lưỡi câu, và nó cố nuốt.

Cho đến khi ta giật mạnh cần câu, sức mạnh khiến lưỡi câu cắm sâu, ngạnh ghim vào thớ thịt, dây cước cứa vào mép...Lúc này con cá mới thực sự đau đớn, nó sẽ chạy cuồng điên. Không cần phải vội vàng, cứ kéo con cá vào từ từ, nhưng chớ để chùng cước là mất cá. Khi kéo vào, mồm con cá thường há ra nên dễ vướng cỏ cản lối, hãy chớ có kéo cố mà lựa lựa thôi. Rồi con cá vì đau sẽ dãy dụa và cỏ tự động dẹp ra, lúc đó ta sẽ lại lôi nó vào. Trong trường hợp mắc quá nhiều cỏ rác rong rêu thì hãy cầm vợt lội ra, vừa lội vừa quay maniven cho cước luôn căng. Khi vợt nhớ vợt phía đầu con cá, từ dưới lên, từ từ, chớ làm nó giật mình, và nếu có giật mình thì nó cũng lao vào vợt của ta. Thường thì cá quả chỉ loanh quanh trên dưới 1kg đã là to, kéo vào sát bờ, lật cho con cá ngửa bụng, dùng tay trái đỡ thân cần câu nâng con cá lên nhẹ nhàng, đưa nó vào càng xa bờ nước càng tốt, tránh chuyện tháo lưỡi ra khỏi mồm nó rồi, nó cảm ơn và nó... nhảy xuống nước. Khi đặt con cá xuống đất hay cỏ, chú ý nhẹ nhàng chứ đừng bịch một cái, nó đập bụng xuống vỡ mật là chết ngay.

Thế còn cá ăn mồi chỗ trống trải. Nó sẽ tha con mồi đi một đoạn, ta phải kệ nó tha đi đâu thì tha, không rung rinh gì hết, nếu rung lúc này con cá sẽ bỏ mồi. Thế nhưng cũng nên giữ dây cước đừng chùng hẳn, hãy nâng đầu cần một chút để có cảm giác cá cắn. Khi nó dừng lại ta mới rung nhẹ, nó sẽ bập bập ngay. Mọi chuyện sau đó tái diễn như trên đã nói.

Câu được cá quả, người ta lấy luôn nước ở đó, không cho đầy nước mà chỉ vừa đủ ngập đến lưng con cá, như thế nó sẽ ít dãy dụa, khoẻ cá.

Nếu cứ để con cá như thế, nó sẽ sống được cả tháng trời, tuy nhiên nó sẽ gầy mòn đi, ăn không ngon.

Ngon nhất là ta hãy vơ ít rơm đâu đó nướng cá ngay tại chỗ. Trải tàu lá chuối ra đặt nó lên, cạo qua vảy, xẻ thịt nhấm với rượu bia mang theo.

Còn thiếu gì nữa không nhỉ ?
Chỉ còn thiếu bạn nhậu nữa thôi. Nào ! Mời các bác vô đây !

09/06/2006
Quang cá Quả.
__________________
Blog

thay đổi nội dung bởi: Quang cá Quả, 05-24-2008 lúc 01:57 AM.
Quang cá Quả is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-24-2008   #6
Quang cá Quả
Thành viên
 
Quang cá Quả's Avatar
 
Tham gia ngày: Nov 2007
Đến từ: Nơi xa lắm.
Bài gửi: 496
sức khõe: 7 Quang cá Quả is on a distinguished road
Đã cảm ơn: 28
Được cảm ơn 56 lần trong 43 bài viêt
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới Quang cá Quả
Default Mùa thu câu cá


Phải chăng cái ao tĩnh lặng của cụ Nguyễn Khuyến đây?

Mỗi năm, vào dịp những cơn gió mùa Đông Bắc bắt đầu về, những làn gió hanh hao cùng nắng vàng rải khắp nơi, đó là khi mỗi người đều cảm nhận một điều gì xưa cũ đang trở lại. Có thể là cảm giác xao xuyến khi vũ trụ xoay vần, chu kỳ của cuộc sống vận động, có thể đó là khi những thi sĩ tràn dầy cảm hứng làm thơ, là khi những kẻ có chút máu giang hồ bứt rứt đứng ngồi không yên, muốn ĐI ĐÂU ĐÓ, hay LÀM MỘT CÁI GÌ ĐÓ, cảm giác bồn chồn khó tả, và giấc mộng hải hồ bỗng trỗi dậy. Tất nhiên rồi, vì đang là Mùa Thu mà, đây là thời khắc đẹp nhất trong năm, và cũng là quãng thời gian tuyệt vời nhất để đi câu cá, nhất là câu cá quả. Còn nếu ai đó muốn cảm nhận không khí Mùa Thu Câu Cá của Nguyễn Khuyến thì có lẽ nên tìm một cái ao bèo bỏ hoang đâu đó nơi thôn quê để tận hưởng một buổi chiều Thu êm ả.



Những cánh đồng lúa chín nhìn mướt con mắt


Con đường dẫn ra ngoại thành


Ngô luộc - Món quà thôn quê dân dã





Hình ảnh phản chiếu tuổi thơ của chúng ta

Thế nhưng câu chuyện hôm nay của chúng ta là về một buổi đi câu cá quả - một kiểu câu xưa cũ còn sót lại đến bây giờ.

5h sáng, chúng tôi lên đường, không khí se lạnh trong lành, con đường dẫn ra ngoại thành xuyên qua những cánh đồng xanh mướt, những bãi ngô ngút tầm mắt. Kia là tuyến đường cao tốc, kia là phi trường đang mở rộng. Mọi người háo hức bàn tán về chuyện câu kéo. Về chuyện quá khứ, những kỷ niệm một thời.

Nói thêm một chút về những người bạn câu, chúng tôi mỗi người một tuổi, mỗi người một nghề, một cách mưu sinh, và mỗi người là một kho những câu chuyện lý thú. Anh Du là người nhiều kỷ niệm về câu cá quả nhất.

Thời những năm còn chiến tranh, khu vực Thanh Xuân – Mễ Trì là vựa cá quả. Anh Triệu Lý Hoa trong nhóm ( tên thường gọi là Triệu Du ) kể về những đường câu mà vài con cá quả tranh nhau đớp , về những bãi lầy cỏ dọc hành im phăng phắc mà vừa mới ném mồi lập tức náo loạn bởi lũ cá. Thuở đó đi câu mang theo cái chậu giặt to, về đầy chậu khệ nệ. Rồi những con cá ăn mồi mới táo tợn làm sao, chúng đuổi theo sát con nhái vào tận bờ cỏ chỉ có vài cm nước, chúng trườn như rắn trên bãi cỏ lầy rồi táp mồi. Những con cá dữ như vậy thì không bao giờ thoát chết, sớm muộn gì cũng sẽ bị câu. Thế rồi chiến tranh qua đi, những khu tập thể mọc lên, khu đầm lầy biến thành đô thị đông đúc. Tuổi thanh xuân cũng qua đi, cuộc sống mưu sinh cuốn con người ta vào những thăng trầm và những điều quan trọng hơn, thiết thực hơn ( ít ra là chúng ta nghĩ như thế ). Thế rồi một ngày như mọi ngày khác, một ngày mùa Thu, mùi hương từ cánh đồng lúa gợi lại một niềm xao xuyến, về một cái đầm hoang ẩn nấp những con cá quả rình mồi …


Đầm nhà anh Tráng

Đó chính là lý do chúng tôi có mặt ở đây – Làng Đan thuộc Sóc Sơn – Ngoại thành Hà Nội. Đây là điểm câu quen thuộc của anh em bấy lâu nay, là nơi gặp gỡ giao lưu với dân câu cá quả chuyên nghiệp Sóc Sơn. Những cái tên như Minh Lưỡi Câu, Hưng Nhái Bén, Sơn Con, Hòa Híp, Tâm Già, Sĩ Nhọ … đã trở nên rất đỗi thân quen và trìu mến. Anh Tráng chủ nhà đón tiếp niềm nở rồi tất bật làm cơm gà đãi khách. Chúng tôi chẳng ai bảo ai đều háo hức ra đầm chuẩn bị đồ câu. Bác Tùng ( trên các diễn đàn câu cá có nickname là Tortue_rua hoặc Café Premier ) là người buông câu nhanh nhất vì bác khoái câu tay. Phải nói rằng câu tay là một cách thư giãn tuyệt vời, cách câu hết sức đơn giản và thú vị khi nhìn cái phao nhấm nháy kéo rồi thút xuống.

Ném mồi xả xuống dọc mương rồi buông câu cuối dòng, bác Tùng dụ được một đàn cá “Hợp Chủng Quốc” đến liên hoan, tha hồ câu. Có thể đếm các loại cá từ rô đồng, rô phi, diếc, trôi, thiểu, mương, mài mại … Tất cả đều cắn câu, liên tục. Mồi câu là giun đỏ ( bán 10.000đ/ hộp ở cửa hàng chị Xuân số 4 Hàng Giấy - HN ). Giun này còn được gọi là giun quế, đỏ au, rất hấp dẫn lũ cá. Một con giun có thể cấu ra làm tư, nếu khéo có thể câu được chục chú cá. Nếu bạn là người mê câu cá diếc thì không thể bỏ qua thứ mồi này được. Một hộp giun phải đến dăm chục con, được chăm bẵm sạch sẽ, sống được hàng tháng trong hộp. Tôi đã theo dõi lũ giun này, đến quá “date” tự chúng phân hủy vào đất, trở về cát bụi không dấu vết, không để lại chút “hương thơm” nào như chúng ta vẫn thường nghĩ.

Mồi xả thì tận dụng của bác Thanh Bạc câu lục còn thừa từ hôm trước trộn với cám trứng của bác Tùng ( vì có mái tóc bạc rất đẹp nên mọi người hay gọi là Gã Đầu Bạc, sau gọi tắt là bác Thanh Bạc ). Trông bác Tùng câu rất nhàn nhã, chiếc cần tay nhẹ tênh, khay trộn thính và mồi may bằng bạt gọng thép lúc trước mang đi gấp lại gọn ghẽ như chiếc ghế câu nay trải ra nom rõ là chuyên nghiệp. Là Việt kiều sống ở Pháp mấy chục năm nay, lại chuyên thiết kế web cho các hãng đồ câu, bác ấy rành mọi thứ liên quan đến thú câu cá. Ngồi câu dưới bóng cây râm mát bên bờ mương xanh và gió nhẹ trong tiết trời tháng Chín vào Thu, cuộc đời sao nhẹ như bóng mây trôi. Vài đám bèo lờ lững theo dòng nước vờn chiếc phao. Tôi chợt nhớ một câu trong bài hát “ Đưa em tìm Động Hoa Vàng ” :
“ Thôi thì thôi để mặc mây trôi … “

Mải mê ngắm nghía đồ nghề của bác Tùng, đến lúc quay sang tôi đã thấy bác Thanh buông câu cũng nhanh không kém. Còn phía bên kia Hưng Nhái Bén ( tổng đại lý nhái ) đang setup mồi cho Hifishbone ( bạn bè thì gọi là Hùng Râu ) và Tuấn Sơn ( tên thật là Tuấn – chuyên gia về sơn của Trung Tâm bảo dưỡng Mercedes thành ra có cái tên Tuấn Sơn). Còn tôi, do mê mẩn cá quả nên mọi người gọi tôi là Quang Cá Quả.



Lưỡi câu làm từ lò xo băng đạn AK do anh Minh Lưỡi Câu làm thủ công






Buộc nhái là một khâu quan trọng, buộc càng cân đối và chặt thì câu càng lâu nát mồi. Tuấn Sơn và Hùng Râu chưa thể buộc mồi chuẩn nếu không mất cá hay bị vướng rong vài lần, cũng như nếu gặp trường hợp nhiều cá mà chỉ còn một con nhái mồi,lúc đó thì mới thấy con mồi giá trị chừng nào, và phải tìm cách buộc mồi nào cho hay nhất. Dù Hưng Nhái Bén buộc mồi gọn và đẹp đến đâu thì vẫn bị Minh Lưỡi Câu chê xấu. Các tay câu Sóc Sơn nếu một ngày không được ghẹo nhau vài câu chắc đêm ngủ không ngon thì phải. Bác Tâm Già là hay bị gọi “Lão Già Mất Nết” vì Minh Lưỡi Câu luôn khẳng định : “Lão ấy sắp lấy vợ bé”. Sơn Con thì bị gọi là Mõ vì trẻ không tha già không thương, bắt từ cá lớn đến cá bé, Hưng Nhái Bén thì bị liệt vào hạng vũ phu do thường xuyên giật cá mạnh đến nỗi rách mồm rách miệng, hoặc có con thì văng thẳng lên bờ.



Hưng Nhái Bén

Nói thêm một chút về Minh Lưỡi Câu, anh này chuyên nói ngược. Có lần ăn cơm xong đang ngồi uống nước tán gẫu tôi thấy anh ta bảo con gái : “ Cho bát đũa vào rổ xóc lên cho nhanh, rửa ráy làm gì cho mệt !”. Thì ra cô con gái rửa bát hơi mạnh tay. Mặt anh ta cứ tỉnh bơ như không. Nếu tôi là cô bé kia, khéo tôi xóc bát xóc đĩa lên thật. Cả nhà anh ta nhiễm lối nói này, cả hội câu Sóc Sơn cũng nhiễm luôn. Nếu không quen chắc mới gặp nhau chẳng ai hiểu các bố này nói chuyện gì. Tôi thử trích dẫn một đoạn chào hỏi nhau giữa Minh Lưỡi Câu (MLC) và Sĩ Nhọ (SN) trên đường đi câu về gặp nhau:

MLC : A ! Ông đít nồi đi đâu về đấy ? Dạo này tắm sữa gì trắng thế ? Nom cứ như là Gấu Ăn Trăng ấy nhỉ !
SN : Vâng ! Chào ông mõ ! Đi câu mấy con cá thừa của ông để lại chứ đi đâu.
MLC : Lạ nhỉ ! Hôm nay sao ra ngõ toàn gặp mõ với nhau, sang đây cho xin điếu thuốc lào cái. Thế làm được mấy cái rồi ?
SN : Hơn chục cái.
MLC : Có to bằng điếu thuốc lá không ?
SN : Gần to bằng cá đằng ấy, nhưng đây không hút thuốc lá, chỉ chơi thuốc lào thôi.
MLC : Ái dà ! Hôm nay mõ chê thuốc lá mới lạ chửa !
SN : Thế đằng ấy thế nào.
MLC : Có đi câu đâu, ông mõ mà đi câu thì ai dám vác cần ra đầm nữa. Đây ra chơi xem hội nó câu, nhặt được có gần chục con trên bờ ruộng nó chê nó vứt đi ấy mà.
SN : Thế có hút thuốc lào không thì bảo một câu.
MLC : Thế có cho xem cá thì sang đây …


… Thế là bác Sĩ Nhọ bên này đầm vác điếu cày và đồ nghề đi vòng sang bên kia cho bác Minh Lưỡi Câu sau một hồi nói qua nói lại ( đầm thì rộng, đi mất 15 phút mới sang đến nơi ). Sang đến đó rồi thì tôi không nghe thấy họ nói với nhau chuyện gì nữa, chỉ thấy tiếng rít thuốc lào rồi thỉnh thoảng lại cười rộ lên một hồi …

Nói gì thì nói, dẫu thân thiết đến mấy chúng tôi cũng chỉ là khách, còn cánh câu Sóc Sơn là chủ, họ có những mối quan tâm giống nhau, những hiểu biết giống nhau, những cách câu cá và thói quen giống nhau, tất cả đều câu bằng cần làm từ cây hóp tuyển lựa kỹ càng. Cây hóp bánh tẻ cứng cáp nhưng không được to, đường kính cán chừng 2,5cm còn đọt đầu chừng 8mm , dẻo mà không mềm quá, nhẹ mà vẫn đầm tay. Chiều dài chừng 3,5m - 4m. Cây hóp chặt từ bụi đem về dựng ngoài sân một thời gian cho dãi dầu mưa nắng, sau đó hơ qua lửa uốn nắn theo ý rồi gác lên gác bếp thêm một thời gian. Đến khi cây cần đủ độ dẻo dai và ưng ý mới đem xuống làm khoen xả. Khoen xả ở đầu cần được uốn bằng thép cứng bọc vải phin thấm đẫm nến, trong quá trình câu dây cước miết vào làm tăng độ lỳ cho khoen và được bổ sung thêm nến sau mỗi buổi câu. Nến ưa thích của anh em Sóc Sơn là nến trắng mà quân đội vẫn dùng để bảo quản vũ khí đạn dược. Sau mỗi buổi câu chiếc cần được gác lên xà nhà chỗ mái hiên thoáng mát và chỗ đó đủ thấp để với tay lấy thuận tiện.

Bát câu - hay còn gọi là đấu câu thì tốt nhất làm bằng gỗ sung, thứ nhì gỗ mít. Đa số bây giờ làm bằng gỗ mít, đường kính trong 25cm, có thể chui đầu qua được. Nếu mới tập câu bát gỗ, chỉ nên câu bát 20cm, hoặc tập cuốn ống bơ, rồi tăng dần lên đến chừng nào cảm thấy ưng ý nhất thì thôi. Những chiếc bát câu hàng chục năm sử dụng lên nước bóng loáng trơn tru nhẵn nhụi cầm vào cảm thấy mát tay và đầy hứng thú.

Dây cước quen dùng cho bát gỗ là cước mềm 0.35mm trong mờ và trơn. Nếu cước nhỏ hơn khi giật cá dễ cứa đứt tay, nhất là khi trời mưa. Tay phải cầm cần, ngón trỏ cong tròn để cước chạy qua, tay trái cầm bát gỗ cuốn cước. Khi ném mồi tỳ cán cần vào cườm tay trái và bát gỗ làm điểm tựa tạo sức bật cho cần. Tay phải vung cần ra phía sau lấy đà rồi vụt về trước đồng thời tay trái đưa bát gỗ nằm ngang để xả dây. Cán cần lúc này chuyển sang tỳ vào bụng. Con nhái vừa chạm mặt nước là đã kéo mồi ngay, vừa rê vừa rung cần nhẹ nhàng, lách bèo và trang súng cỏ dại. Con nhái đi nhấp nha nhấp nhô, chân vẫy vẫy, làm sao cho gợn sóng lên thu hút sự chú ý của con cá. Thi thoảng có thể miết ngang cần câu cho con mồi nhái chạy nhanh trên mặt nước chút đỉnh nhằm chọc tức con cá nếu nó vẫn thờ ơ với kiểu mồi đi nhịp nhàng khoan thai.

Thường khi con mồi tăng tốc, con cá cũng tăng tốc và tiếng đớp mồi của nó nghe đầy uy lực. Lúc đó khoái cảm của người đi câu lên đến đỉnh điểm, thậm chí tim nhảy loạn nhịp. Nhưng nếu là người có kinh nghiệm ( như Minh Lưỡi Câu chẳng hạn ) thì khi con mồi đi chậm mà có tiếng đớp mồi trầm đục mới là đáng sợ, tiếng này nghe gần như tiếng “ục”, “bụp”- Thường thì con cá sẽ trên 1kg. Còn nếu tiếng “bốp”, “chụp” thì con cá sẽ dưới 1kg. Tiếng cá nhỏ hơn nữa ư ? Nghe sẽ “tóp” hoặc “tép” – Đó là cá bằng ngón chân cái. Thậm chí hầu như không phát ra thành tiếng luôn.

Con cá quả có một cách săn mồi rất đặc biệt. Nó giấu mình trong rong rêu dưới đáy nước, thường là ven bờ đầm ao, những chỗ khoảng trên dưới 1m nước hoặc chỉ 20-30cm nước. Thân hình loang lổ rằn ri và khả năng biến đổi màu sắc theo màu nước giúp nó không bị phát hiện. Cá quả rất thích những chỗ rậm rạp rong và phía trên mặt nước có những đám lá bông trang hay sen súng hoặc bèo , rau muống, rau dừa … Khi ánh nắng xiên qua mặt nước lốm đốm thì con cá quả lẫn vào đó một cách ngoạn mục, nó nằm yên bất động, dựa dẫm vào rong rêu hay tóc tiên … Lũ cá con như rô diếc đòng đong mất cảnh giác bơi ngang qua trên đầu, nó lao lên như tên bắn, rất chính xác. Không hiểu bằng cách nào mà nó dường như đoán trước được hướng di chuyển lắt léo của con mồi.

Trong cuộc đua tốc độ, con cá quả luôn chiến thắng nhờ hình dáng khí động học như quả tên lửa và những sức mạnh trong từng sớ thịt rắn chắc. Thân hình uyển chuyển như trăn rắn giúp cá quả theo sát con mồi. Mọi chuyện xảy ra rất nhanh, một cú rướn và táp là con mồi đã nằm gọn trong mồm cá quả, nó sẽ bập vài nhát cho con mồi hết giãy dụa và cố gắng nuốt. Tuy nhiên cá quả không vội vàng gì cả, kinh nghiệm xương máu của tổ tiên cá quả từ ngàn đời nay truyền lại cho thấy nếu gặp con mồi xương xẩu như rô đồng chẳng hạn thì nguy cơ hóc vây cá rô đến chết là có thật. Cá quả có khả năng gỡ hóc rất giỏi do nó có một cấu trúc vòm họng rất đơn giản, khi cảm thấy nguy hiểm nó há to mồm, các cơ vòng căng lên đẩy vật lạ ra.

Cho nên khi cá đã cắn câu và lưỡi đã đóng chớ chủ quan chùng cước vì đó là cơ hội cho cá quả gỡ lưỡi – Cơ hội cuối cùng để sống sót mà, nó sẽ tìm mọi cách có thể để thoát thân. Ngạnh lưỡi câu dù tốt và khá dài nhưng nó vẫn có thể gỡ được, vả lại nếu ngạnh dài quá lúc cá lên bờ sẽ khó tháo lưỡi vô cùng và nguy cơ cá chết là khá cao. Cá quả mà chết và ươn thì ăn chả ra gì chỉ đem vứt bỏ. Chúng tôi thường vẫn nướng cá nguyên con còn sống bằng rơm. Con cá để nguyên vảy không mổ, cắm que tre từ đầu đến đuôi chổng ngược trên mặt đất, vun rơm đốt. Cho đến lúc gần tàn lửa rơm con cá vẫn giãy dụa như một làn sóng do bị que tre giữ thẳng. Tro rơm nóng ủ chín cá mới kiếm tàu lá chuối trải ra đặt cá lên cạo qua những chỗ vảy cháy đen. Cắm đôi đũa vào gáy con cá sao cho kẹp sát xương sống con cá rồi kéo xuống đuôi, thịt cá tách đôi còn trơ xương cùng cái đầu. Hai bên má con cá có hai miếng thịt ngon nhất nhớ gỡ cho con trẻ, lòng và dạ dày cá dành đàn anh và bề trên nhậu, phần thân thì cuốn bánh đa nem cùng khế chua chuối xanh, rau thơm, thì là … chấm nước mắm dấm tỏi ớt chanh … Thêm chai rượu sủi tăm nữa thôi thì đệ tử lưu linh không còn muốn gì hơn.

Để cho cá tươi thì câu lên cho ngay vào chậu nhôm chậu nhựa hoặc hộp chuyên dụng, nếu có máy sục khí chạy pin mang theo thì càng tốt. Nước đổ ngập lưng cá là được, không nên cho nhiều hơn vì theo thói quen khi ít nước cá quả thường ít giãy dụa nhằm tiết kiệm năng lượng. Nếu câu lên mà con cá chảy máu thì không cho nước ngay mà để trên cạn chừng 5 phút cho cầm máu rồi mới đưa vào thùng. Nước trong thùng nên múc ngay chỗ câu, lúc mang về nên thay cũng nước đó, còn khi về đến nhà nên đổ thêm ít nước sạch vào chứ chớ đổ nước cũ đi, điều này giúp con cá quen dần với nước mới. Chứ nếu thay đổi đột ngột nhiệt độ nước, độ PH … Cá cũng cảm lạnh mà chết ( người ta gọi là Cảm Tử ).

Ngoài ra gỡ cá cũng phải cẩn thận, chớ thò tay vào mồm cá , răng cá quả lởm chởm nom mà hãi hùng. Dùng ngón cái cầm môi dưới con cá, ngón trỏ đỡ cằm, con cá khắc há mồm. Ngộ nhỡ con cá có bập thì răng hàm trên chỉ bập nhẹ vào móng tay ngón cái không hề hấn gì. Thò kìm nhỏ hoặc que gỡ lưỡi vào mồm cá xem nó đóng phía nào mà gỡ nhẹ nhàng, tuyệt đối không làm đứt mang cá. Nếu cá nuốt sâu lưỡi vào dạ dày thì tốt cắt cước thay lưỡi khác, rồi con cá tự nó có thể nhè lưỡi câu ra được. Với những cú xóc lưỡi quá hiểm thì đành mổ cá mà lấy lưỡi câu vậy. Cầm cá nên cầm hàm dưới như vừa nói hoặc dùng ngón cái và ngón trỏ bấu vào chặt vào hai mắt con cá, vì đau nên con cá không dám dãy dụa nữa. Tuy nhiên nếu cá nhỏ hoặc ngón tay móng ngắn thì không cầm cá theo cách này được. Còn một điều cấm kỵ nữa, đó là khi lôi con cá lên bờ tránh không để cá rớt đánh huỵch xuống đất mà nên lôi nó, đặt nhẹ nhàng xuống chỗ cỏ mềm tránh làm vỡ mật con cá chết ngay, lúc ăn thịt cá thì bị đắng.

Trở lại chuyện kỹ thuật câu, ngày nay chúng tôi dùng cần carbon dài chừng 2,7m đến 3,6m dẻo đều đầu đọt 3mm, máy đứng lăng xê cỡ 3000, cước nhẹ 0,3mm. Chủ yếu vảy đầu cần lợi dụng sức bật từ nửa trên cần để ném mồi đi xa mà đỡ tốn sức. Vấn đề câu cần loại nào còn đang gây tranh cãi. Những cây cần câu cá lóc ở Thái Lan và Lào sử dụng mồi giả câu trên xuồng thì nhẹ và đỡ tốn sức, trông đẹp mắt và sành điệu nhưng khi áp dụng ở Việt Nam thì … lạc điệu. Chúng tôi có một vài cây Rapala, Abu Gacia, Shimano … Nhưng chỉ khi đem xuồng theo mới sử dụng, và phải thay con mồi nhái to với chì nhẹ nếu không muốn con mồi bị chúi đầu xuống nước. Tôi thì quen dùng cây cần 3,6m để ném mồi xa, đầu cần cao giữ cho con mồi đi nổi trên mặt nước, với lại cần dài thì dễ lái con mồi đi vòng vèo tránh những chỗ quá rậm rạp hoặc những chỗ quá trống trải.

Lại nói về con mồi, ngày xưa người ta hay câu con nhái nhỏ móc lưỡi câu từ mũi xuống hậu môn con nhái rồi buộc dây cước, nay chúng tôi chọn nhái to dùng kéo cắt ngang nách rồi lột da xuống ngang lưng cắt nhát nữa sát đùi sau đó kẹp đùi con nhái vào lưỡi câu buộc chặt, phần da lột quấn quanh viên chì. Cách buộc mồi này giúp cho con nhái đỡ bị nát và không xoay tròn. Một con mồi nếu khéo có thể câu suốt cả ngày và được hàng chục con cá.

Trở lại buổi câu, anh Du lên con cá đầu tiên to bằng cổ tay, mọi người hò hét gọi tôi lại chụp ảnh. Khi tôi vừa trở lại góc ao mới ném mồi vài nhát thì Tuấn Sơn lại lên cá, đây là lần đầu anh ta đi câu cá quả và đây là con cá quả đầu tiên anh ta câu được. Lại chạy mấy chục mét trở lại để chụp ảnh.
“ Anh em để cho tôi câu với chứ ?” – Tôi nói – “Một vừa hai phải thôi chứ !”.
Thế nhưng tôi chẳng đựoc yên thân, mọi người lên cá liên tục. Tôi bèn bỏ máy ảnh lại điểm tập kết để quay về vị trí của mình. Đường câu bỏ dở khiến con cá mất hết kiên nhẫn, nó bỏ đi đâu mất. Có một lúc tôi dường như cảm thấy có một chú cá to rình mò đâu đó sát bờ cỏ, té ra là một con cá chim cỡ chừng 1,5 kg nhào vô cắn nát bươm con nhái mồi của tôi. Tức mình, tôi giựt thật mạnh. Con cá đỏ lừ vật mình lên nhả mồi. May mà không đứt cước, chứ cái răng con cá chim thì thường chẳng có cước nào chịu nổi một nhát táp của nó. Thế nhưng than ôi, con mồi của tôi chỉ còn là một mớ thịt tả tơi, cước buộc nhái đứt sạch. Quay về điểm tập kết để thay lưỡi buộc lại mồi tôi mới té ngửa ra rằng chẳng còn cái lưỡi nào.

Ngó sang bác Tùng tôi thấy bác ấy giật cá rô liên tục, thế là tôi liền nhập hội câu tay lưỡi đơn. Lúc này mồi giun đã hết, phải chia nhau từng con giun đỏ. Tôi bắt cả cào cào châu chấu, cả thịt nhái gỡ ra cắt nhỏ để câu. Thôi thì đủ loại cá tranh nhau cắn. Có hai thùng đựng cá, chúng tôi dồn hết cá quả sang một thùng, thùng kia đựng các loại còn lại. Cuối buổi tổng kết lưng thùng cá quả 19 con, lưng thùng cá “Liên Hợp Quốc” cỡ đến trăm con các loại. Cuối buổi chiều, anh Du nhớ nghề lôi cây cần hóp và bát câu của Hưng Nhái Bén ra câu biểu diễn, nào ngờ lại thêm một chú cá quả nữa lên bờ. Một buổi câu mỹ mãn, một ngày đáng nhớ.

Hoàng hôn trên đồng quê thật yên bình, chúng tôi chụp ảnh lưu niệm cạnh một cái lò gạch bỏ hoang. Mai đây mỗi người một phương, cuộc sống luôn luôn là không thể đoán trước, chẳng biết có khi nào lại được cùng nhau đi câu như thế này. Những cuộc vui thì còn nhiều, nhưng những gì chúng tôi trải qua thì là duy nhất, giống như một dòng sông chảy mãi về xuôi không thể quay trở lại.

Thế rồi năm sau, hoặc nhiều năm sau nữa, mỗi khi gió heo may về báo hiệu vào Thu ta lại thấy xao xuyến trong lòng. Và rồi phía cuối chân mây con đường xa vẫy gọi , những đám mây lang thang lại gợi nhớ giấc mơ phiêu du.

Đặng Thiều Quang
tháng chín 2006 - www.vietnamangling.com
__________________
Blog
Quang cá Quả is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-24-2008   #7
Quang cá Quả
Thành viên
 
Quang cá Quả's Avatar
 
Tham gia ngày: Nov 2007
Đến từ: Nơi xa lắm.
Bài gửi: 496
sức khõe: 7 Quang cá Quả is on a distinguished road
Đã cảm ơn: 28
Được cảm ơn 56 lần trong 43 bài viêt
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới Quang cá Quả
Default Tam Chúc - Ba Sao

Tam Chúc - Ba Sao
Bút ký của Đặng Thiều Quang, Nghiêm Bá Vương




Toàn cảnh khu đầm lầy


Chị Thu

Đến Phủ Lý, qua cầu Hồng Phú, rẽ đường đi Chi Nê 15km là đến Ba Sao. Nơi đây là vùng ngập nước núi đá, phong cảnh nước non hùng vĩ , rất thuận tiện cho phát triển du lịch. Dự án khu du lịch Tam Chúc là một trong những kế hoạch phát triển đầy tiềm năng, là gạch nối giữa khu du lịch Chùa Hương với khu du lịch Vân Long, Hoa Lư, Tam Cốc Bích Động…Tạo thành một quần thể các khu du lịch sinh thái vùng ngập nước thu hút du khách trong nước và quốc tế.

Chúng tôi đến Ba Sao vào tiết trời cuối thu, trời se lạnh, nắng vàng trải dài khắp cánh đồng và những dãy núi đá nhấp nhô mờ mờ màu xanh lam. Mục đích chuyến đi này nhằm tìm hiểu đánh giá về môi trường sinh thái nơi đây và các loài thủy sinh hoang dã cũng như các nguồn lợi thủy sản khác. Có một số ý kiến cho rằng phát triển du lịch đồng nghĩa với việc môi trường bị hủy hoại, và đi đôi với việc tạo thêm công ăn việc làm lao động địa phương thì lại có một số bà con canh tác nông ngư nghiệp gắn bó với ruộng đồng lâu nay sẽ bị ảnh hưởng quyền lợi.

Gia đình chị Thu là một ví dụ như thế. Tiếp chúng tôi, chị Thu cho biết nguyện vọng của gia đình nói riêng cũng như bà con nói chung là vẫn muốn được tiếp tục thầu mặt nước canh tác con cá con tôm. Từ trước đến nay các gia đình khoanh vùng để thầu nuôi cá, nay phục vụ phát triển du lịch chuyển đổi cơ cấu thì có thể các gia đình cùng chung nhau đấu thầu toàn bộ mặt nước rộng hàng trăm héc ta. Nếu làm được như vậy thì vừa thỏa mãn quy hoạch dự án mà lại có thể giữ cho các loài thủy sinh không bị đánh bắt trộm và tận diệt. Chị Thu cho rằng nếu có chủ trương và quy định rõ ràng thì các gia đình sẽ cam kết thực hiện nghiêm túc, bản thân chị cũng là đảng viên gương mẫu trong chi bộ, con trai chị là Trần Văn Hùng công tác ở Chi cục Kiểm Lâm năm ngoái vừa mất trong khi thực hiện công tác. Là một người gắn bó với ruộng đồng bấy lâu nay, có ý thức cao trong việc gìn giữ môi sinh và các nguồn lợi thủy sản có giá trị cao trong vùng ngập nước, chị rất lo nếu buông lỏng quản lý có thể dẫn đến việc mất đi một nguồn lợi thủy sản to lớn.

Có thể nói nơi đây vô cùng thuận lợi cho các loài thủy sinh, đặc biệt là tôm cá. Nguồn nước trong sạch vùng núi đá cộng với rong rêu và phù du, là chuỗi vòng thức ăn phong phú cho tất cả các loài tạo nên sự đa dạng sinh thái rất cần thiết để thu hút sự quan tâm của du khách cũng như các nhà khoa học nghiên cứu. Cá quả Ba Sao lâu nay vẫn nổi tiếng là ngon và to nhất vùng, khu vực đầm lầy là môi trường lý tưởng cho loài cá này. Dân câu cá lâu năm ở Phủ Lý như bác Hùng ( biệt hiệu Ngư Ông ) phải thốt lên : “ Vào Ba Sao câu cá quả nhiều khi cá to cắn mồi lặn xuống bùn vướng cỏ năn cỏ lác thì chỉ có mà bỏ cần đấy chấp nhận mất lưỡi câu mà thôi ”.
Do các gia đình trông giữ đầm cẩn thận nên hiện nay ngoài các loài cá thả thông thường, mỗi năm các gia đình còn thu hoạch được thêm các loài cá tự nhiên khác như cá quả, cá trê, nheo, trạch , lươn, bống …

Đáng tiếc là hiện nay một số khu du lịch xảy ra tình trạng bất cập trong việc cấm đánh bắt cá bằng điện, thuốc nổ, chài lưới …dẫn đến việc du khách nước ngoài đến Việt Nam cứ …trố mắt ngạc nhiên thấy thuyền chích điện ngang nhiên song hành cùng thuyền chở du khách, họ luôn hỏi : “ Tại sao lại cho phép dùng điện bắt cá ? Tại sao chính phủ không can thiệp ??? Tại sao và tại sao ? ”. Câu trả lời thì mọi người đều rõ cả. Với người Việt Nam chúng ta thì chuyện đó quá đỗi bình thường. Chúng ta cũng chẳng ngạc nhiên vì sao sông suối ao hồ hiện nay cạn kiệt tôm cá. Bất cập trong quản lý thiên nhiên thì là vấn nạn quốc gia mất rồi.

Trở lại chuyến đi của chúng tôi, theo đánh giá sơ bộ ban đầu thì nguồn nước các đầm nước ở đây còn khá trong sạch, sự ảnh hưởng từ các loại hóa chất và phân bón, thuốc trừ sâu và diệt cỏ là chưa đáng kể. Các loài cá tôm và rắn rết, côn trùng ở đây có mật độ khá cao, chứng tỏ nguồn nước và thức ăn rất tốt. Các loại rong đuôi chó, cỏ dọc hành, thủy tiên, trang súng …dày đặc và rất đặc trưng vùng đầm lầy ngập nước. Tiến hành đánh bắt lấy mẫu 03 con cá quả từ 300 – 400 gram cho thấy cá rất khỏe mạnh, màu vảy và vây cá sẫm màu không có dấu hiệu nấm mốc hay mầm bệnh như một số nơi khác bị ô nhiễm. Tôi là một chuyên gia nghiên cứu về loài cá này ( Mọi người quen gọi là Quang cá Quả ) đánh giá : “ Cá quả ở khu vực này còn giữ nguyên đặc tính săn mồi và sinh sản, rất khác một số loại cá quả nhập từ Thái Lan và cá bản địa thuần dưỡng nuôi thả bằng thức ăn chế biến sẵn mà bà con nông dân phía Nam vẫn phổ biến nuôi lồng ”.

Chuyên gia nghiên cứu về cá quả


Bá Vương và mẫu cá

Cũng theo ý kiến đánh giá chung của các thành viên chuyến đi thì khu du lịch Tam Chúc là rất tiềm năng, ngoài yếu tố được thiên nhiên ưu đãi thì còn nhiều vấn đề cần phải quan tâm. Đó là vấn đề quyền lợi và công ăn việc làm cho bà con đang sống nhờ nguồn thu vào đầm ruộng. Vấn đề bảo vệ thiên nhiên và phát triển bền vững. Vấn đề làm sao để phát triển du lịch câu cá hoang dã, sinh thái. Ngoài ra các yếu tố hạ tầng, hệ thống dịch vụ, khách sạn và giải trí hầu như là con số không. Các cơ quan ban nghành hữu quan chắc chắn còn nhiều việc phải làm để du lịch trở thành một thế mạnh của Ba Sao và đưa Tam Chúc vào sổ tay du lịch, trở thành một điểm đến hấp dẫn du khách và các nhà đầu tư. Có như vậy thì mới đáng để làm. Còn nếu một dự án chỉ nằm trên giấy và rồi hậu quả là thiên nhiên bị tàn phá, bà con mất miếng cơm manh áo, thì không khéo sau này bị con cháu chê cười: “Chưa đi chưa biết Ba Sao, đi rồi mới biết chả ra thế nào”.
__________________
Blog

thay đổi nội dung bởi: Quang cá Quả, 05-24-2008 lúc 02:23 AM.
Quang cá Quả is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-24-2008   #8
Quang cá Quả
Thành viên
 
Quang cá Quả's Avatar
 
Tham gia ngày: Nov 2007
Đến từ: Nơi xa lắm.
Bài gửi: 496
sức khõe: 7 Quang cá Quả is on a distinguished road
Đã cảm ơn: 28
Được cảm ơn 56 lần trong 43 bài viêt
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới Quang cá Quả
Default Câu cá quả ở Yên Bái và Sóc Sơn

Suốt chục ngày lang thang đi tăm tia các điểm câu, QcQ đã nhắm được vài chỗ câu ở khu vực miền núi phía Bắc. Dưới đây là kết quả câu thử chớp nhoáng tại một điểm câu trong vòng hơn 30 phút buổi sáng sớm, bằng cả mồi giả và mồi thật. Hồ câu này thuộc xã Văn Tiến - Văn Phú - cách TP Yên Bái chừng 15km. Nếu xuôi về Hiền Lương - Phú Thọ có đầm 99 ngách rộng hàng trăm hecta chứa nước thủy lợi, đội ngũ câu cá quả có khi lên đến mấy chục người. QcQ đếm thấy la liệt cần câu gãy vứt đâu đó trên bờ, dưới đầm, biến thành que lùa vịt...

Câu hỏi là: Cá quả to và nhiều đến đâu để đến nỗi cần câu bằng thân cây hóp đá nổi tiếng là khoẻ, dẻo dai, lại bị gãy nhiều như vậy?

Tình hình là về nhà đúng một hôm rồi QcQ lại lên đường, vì mùa câu cá quả đến rồi. Chọn được hồ nào gần gần sẽ alô cho anh em oánh hội đồng sau nhé. Chứ cái đầm kia, cách HN đâu như hơn 150km chứ chả ít. Hồ lại rộng mênh mông, phải đi thuyền, địa hình hiểm trở.





Mấy hôm về thăm mẹ con nhà gấu ở Sóc Sơn, QcQ nhớ nghề bèn rủ hội Minh Lưỡi Câu và Hưng Nhái Bén đi câu. Cá cứ gọi là...


Đồng Trầm - đầm chứa nước thủy lợi. Hưng Nhái Bén là cái chấm giữa ảnh.


Minh Lưỡi Câu vẫn là người mẫu ăn ảnh nhất.


Ối giời ơi! Cá ơi là cá, bằng ngón chân cái!


Con này khá hơn, bằng cổ tay rồi.


Con này bằng cổ chân.

Tiếc là không có con cá nào to hơn nữa để khoe. QcQ được 4 con, Hưng Nhái Bén 4 em, Minh Lưỡi Câu 3 chú.

Nhưng cái con cổ chân là to nhất. Nói chung phải tháng sau câu mới ổn. Chuyển hướng thôi.

Có gì QcQ sẽ báo cáo các bác sau vậy. Tạm thời viết vội vài dòng. Lúc nào rảnh rỗi sẽ ngồi viết về những chuyến đi cho ra hồn.

Chúc anh em mùa câu vui vẻ!

Ngày mồng 2/10/2007 là tròn 3 năm QcQ cưới Gấu Mẹ Vĩ Đại. Ấy thế mà trong 3 năm đó Gấu mẹ đã đã sòn sòn tặng cho QcQ một Gấu con và bé Bông. Gấu nay đã 2 tuổi, còn Bông thì chín tháng và đang chập chững tập đi. Lấy cớ kỷ niệm 3 năm cưới nhau, QcQ lại tấp tểnh mò lên Sóc Sơn quê ngoại - nơi đang cho 3 mẹ con Gấu Bông về "bảo dưỡng sản phẩm" ở cơ sở SX - QcQ mua 3 bông hồng đèm đẹp về nịnh vợ, rồi vào nhà Hưng Nhái Bén bắt con gà chọi tầm đôi cân về xào xả ớt, thế là hôm sau yên tâm tót sang đàn đúm với hội Minh Lưỡi Câu, Hưng Nhái Bén, Hòa Híp...
Công nhận đàn bà nhẹ dạ, dễ bị lừa cho ăn bánh phỉnh. Có ba (bông) hoa (chích choè) một tí thôi là ả cười như Liên Xô, QcQ đi câu cả tháng cũng ok.

Kết quả là thế này đây:


Cá không to nhưng mà nhiều.



Mặc cho mưa bão dầm dề, trên đường về vẫn thấy dân câu rô đồng nhan nhản.
__________________
Blog
Quang cá Quả is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-24-2008   #9
Quang cá Quả
Thành viên
 
Quang cá Quả's Avatar
 
Tham gia ngày: Nov 2007
Đến từ: Nơi xa lắm.
Bài gửi: 496
sức khõe: 7 Quang cá Quả is on a distinguished road
Đã cảm ơn: 28
Được cảm ơn 56 lần trong 43 bài viêt
Gửi tin nhắn qua Yahoo chát tới Quang cá Quả
Default Re: Nghệ thuật câu cá quả

Hồ Thác Bà thuộc huyện Yên Bình – tỉnh Yên Bái ( xưa là tỉnh Hoàng Liên Sơn ). Nay thị xã Yên Bái đã là thành phố Yên Bái.





Từ thành phố đến hồ chỉ hơn chục ki lô mét, rất dễ tìm vì đến ngã tư trung tâm thị trấn Yên Bình có biển chỉ dẫn, rẽ trái là Hồ Thác Bà, rẽ phải là cầu Văn Phú đi tắt về Cổ Tiết – Cầu Trung Hà – Hà Nội. Nếu đi thẳng thì về Đoan Hùng – Phú Thọ … là tuyến đường quen thuộc.

Với chiều dài 55km, chiều ngang khoảng 10km, Hồ Thác Bà thực sự là một mê hồn trận với 1200 hòn đảo dày đặc. Nếu tính từ đập thủy điện đến thượng nguồn sông Chảy ở Bảo Nhai hoặc tính từ Bảo Yên thôi… thì chiều dài Hồ Thác Bà cũng đã lên tới hàng trăm ki lô mét.

Tôi còn nhớ vào những năm 80 thời bao cấp, thời đó thịt cá phải mua bằng tem phiếu, nói chung là cán bộ nhà nước cũng như dân tình rất đói nghèo. Vậy mà thời đó có những chuyến xe ô tô chở đầy cá đánh bắt từ Hồ Thác Bà đem ra cửa hàng thực phẩm đổ xuống sân thành một núi cá.

Những con cá măng 20-40kg chỉ là chuyện quá đỗi tầm thường trong con mắt người dân thị xã Yên Bái hồi đó. Thứ nhất là vì họ từng nhìn thấy những con cá còn to hơn thế, thứ hai là vì cá măng ăn nhạt nhẽo chán chết, thứ ba là họ chẳng có tiền mà mua. Tem phiếu thì họ để dành mua thịt, chứ cá thì ăn làm cái quái gì cho hóc xương. Nếu hết thịt để bán ( thực ra phải dùng từ phân phối ) thì cá trở thành nỗi kinh hoàng của dân Yên Bái. Một tuần sau mà còn nhắc đến cá là ai nấy lắc đầu quầy quậy. Cá măng ăn nhạt nhẽo, nát toét, nói chung là chẳng ra gì, nhưng nếu lát mỏng ướp qua nước muối đậm đặc phơi một nắng rồi đem sấy hun khói thì ngon vô cùng, làm mồi nhậu thì cứ gọi là …

Thế nhưng có một nghịch lý là trong khi hầu hết các gia đình đều đói khổ và ăn cơm độn sắn, ngô, khoai thì hầu hết cá ươn ế ẩm bị đem … muối cho lợn ăn. Có thể bạn không tin, nhưng cái gì cũng có nguyên do của nó. Cậu bạn học cùng tôi có bà mẹ buôn tem phiếu, sau nhà cậu ta la liệt những thùng phuy 200 lít thường dùng chứa dầu hỏa. Thi thoảng tôi đến chơi lại thấy những cái thùng đó thò ra một … cái đuôi cá. Lại gần xem thì cha mẹ ơi, nguyên một con cá măng bự cùng vài con nhỏ hơn cắm đầu xuống, nêm chặt cái thùng, muối rắc lên trên. Cái thùng phuy cao chừng 1m, vậy mà cái đuôi con cá còn thò lên khoảng 50cm. Hỏi ra mới biết chuyện này như cơm bữa, vài ngày cá muối khắc rữa ra và sụn xuống, hơi đâu băm chặt cho rách chuyện, để nuôi lợn mà. Cá thì nhiều, tem phiếu thì có hạn. Không có chuyện đem ra chợ bán, vì như thế thì khác chi lạy ông quản lý thị trường tôi buôn tem phiếu ở bụi này. Mà nếu có đem bán thì dân cũng chẳng có tiền mua. Thế đấy, có thời kỳ cuộc sống là thế đấy.

Nhưng chính đó là quãng thời gian thơ ấu hạnh phúc nhất cuộc đời tôi, dẫu kham khổ nhưng vô tư lự, sau giờ đi học và phụ giúp gia đình tôi lang thang câu cá, bắn chim, đánh bi đánh đáo… Những buổi chiều câu cá ngạnh trên cầu phao bến Âu Lâu nhìn hoàng hôn mênh mang, những buổi sáng đi học men đường ray đếm những chuyến tàu … hay có những ngày sang bên kia sông đi theo một đàn chim non mới ra giàng …

Nhưng có lẽ thú vị nhất lại là câu tôm bờ sông, những con tôm càng to một cách kỳ lạ, láu lỉnh một cách khó tin. Chúng luôn rỉa hết mồi giun của tôi.

Sau 20 năm, tôi quay lại thành phố Yên Bái họp lớp cũ. Thực ra họp lớp chỉ là cái cớ, tôi muốn nhân dịp này về thăm chốn cũ, nơi mà tôi lần đầu biết xao xuyến trước một mái tóc dài bồng bềnh, một chiếc nón che nghiêng … Nhưng lý do đặc biệt là tôi muốn đi câu cá, tôi muốn tìm lại con tôm láu lỉnh bến nước năm xưa xem nó đã già chưa và râu nó đã bạc chưa, tôi muốn đi tìm lại Hồ Thác Bà tôm cá đầy vơi đẹp như Thiên Đàng trong ký ức trẻ thơ. Tôi muốn sống lại thời thơ ấu hạnh phúc, dẫu chỉ giây phút, để ngày mai tôi lại trở về với thực tại tiếp tục cuộc sống mưu sinh chốn đô thành.

Vậy là đêm mồng 1 tháng 9 năm 2006, tôi mang theo hầu như toàn bộ kho đồ câu hăm hở lên đường , thẳng hướng thành phố Yên Bái. Và ngay hôm sau tôi bắt đầu tranh thủ đi câu cá quả loanh quanh hồ ao trong thành phố, sở trường của tôi.

Nói về cá quả, tôi xin dông dài một chút. Vào khoảng năm 1984 – 1986 gì đó, trên đường đi học về tôi có thấy một đám người xúm đông xúm đỏ, tôi nghe dân tình bàn tán xôn xao về một gã tù trốn trại cải tạo bị bắt, gã bị trói tay vào dây thừng buộc sau xe đạp của một viên công an dẫn độ về trại ( giống như chó vậy ). Trẻ con chạy theo sau ném đá và hò reo ỏm tỏi. Không chịu nổi nhục nhã, hoặc có thể không chịu nổi cái tương lai chẳng mấy sáng sủa nơi trại giam, gã tù kia nhảy vào gầm ô tô tự tử, suýt kéo theo cả tay công an thiệt mạng. Tay công an chắc sau này cũng lãnh đủ trách nhiệm. Chuyện chỉ có vậy thôi, rồi tất cả rơi vào quên lãng. Khi đó tôi không hiểu. Tôi không hiểu ở tù thì nghĩa là sao. Và trốn tù thì tôi chỉ thấy trong các cuốn truyện đuợc đọc, thường là rất ly kỳ. Thế rồi vài năm sau tôi gặp một tù nhân thực sự, chính anh ta là người đầu tiên dạy tôi câu cá quả.

Hôm đó chủ nhật tôi cùng cả lớp sang nhà một người bạn bên kia sông chơi, nhà cậu ta gần trại giam. Cậu bạn này về sau vào Nam sinh sống và chết trong một tai nạn giao thông. Nhờ quen biết nên tôi được vào câu cá trong ao của trại, rất nhiều cá , nhất là rô phi, chưa bao giờ tôi câu được nhiều như thế. Đang câu mê mải tôi chợt phát hiện ra một gã phạm nhân đứng câu cá quả, cái cần câu bằng tre dài độ 2m, gã vảy con nhái lách bèo rất đẹp, trong chậu gã câu được hơn chục con cá to bự. Rồi tôi thấy gã dừng tay cuốn đấu câu, nét mặt căng thẳng, rồi sau đó gã giật mạnh lôi lên bờ một con cá dữ tợn.

Tôi không hiểu, tôi vẫn không hiểu gì. Tại sao một chuyện khó tin như thế lại xảy ra. Tôi theo dõi khá lâu mà không thể biết khi nào cá cắn, mà cái giống cá quái gì lại như con rắn gớm chết đi được. Gã tù câu hết con này đến con khác, gã lầm lì câu như thể không có thứ gì khác trên đời này tồn tại trừ mấy con cá. Tôi như bị thôi miên, bỏ cả đám rô phi để xem gã câu. Tôi hỏi gì gã cũng không nói.

Xin chú thích rằng Yên Bái nửa miền núi nửa trung du nên cá quả không nhiều như dưới xuôi, vả lại như tôi đã nói thời bao cấp khác xa bây giờ, đâu có mua bán gì nhiều. Thế nên đến lúc đó tôi mới nhìn thấy con cá quả là chuyện bình thường.

Cho đến khi chiều tắt nắng gã tù kia mới dừng câu, lúc đó cái chậu của gã đầy phè, tôi còn nhớ cái chậu sắt tráng men to tướng in hình con cá vàng đậy một cái rổ tre chặn bên trên bằng viên gạch của gã. Lấy hết can đảm, tôi ngỏ ý xin một con cá nhỏ nhất, gã ngó tôi từ đầu tới chân. Phải nói rằng tôi rất sợ, cái đầu gã trọc lốc. Và cái vẻ lầm lì của gã khiến tôi nghĩ rằng có lẽ tôi đang phạm một sai lầm nghiêm trọng.

Nhưng hóa ra tôi nhầm, đôi mắt gã rất hiền, và buồn bã vô hạn. Khó tả cho hết về đôi mắt xa vắng của gã. Gã hất hàm bảo “ Cho mày cả chậu , đổi cho tao bao thuốc “. Tôi moi bao thuốc hiệu Đống Đa còn vài điếu đưa cho gã, nhưng chỉ dám xin vài con cá. Vừa hút thuốc gã vừa nói những câu cộc lốc, gã xin bất cứ thứ gì tôi có, từ mẩu bút chì, cây bút máy kim tinh, cho đến vài đồng lẻ. Đổi lại gã cho tôi cái cần câu, lưỡi câu, trừ cái đấu câu gã giữ lại. “ Mày thì chỉ câu ống bơ được thôi”- gã nói – “ Bát gỗ như tao thì còn lâu”.

Tôi được gã chỉ dẫn qua loa về cách câu cá quả, thế rồi không bao giờ còn gặp lại gã nữa. Nghe đâu gã là tù chung thân, nhưng vì có tài làm lưỡi câu và câu cá ( và tù thì còn nhiều tài vặt khác nữa ) nên cứ chủ nhật gã được cử ra câu cá phục vụ nhà bếp quản giáo. Một tuần gã có một ngày tự do . Về sau này có đôi lần tôi quay lại tìm gã nhưng không ai thấy gã câu cá nữa, có lẽ gã bị chuyển đi trại khác, hoặc có thể đã chết. Nói chung, chẳng ai nhớ đến gã.

Di vật của gã tù để lại giúp tôi câu được một con cá quả duy nhất ở một cái đầm hoang sau sân bóng, con cá bé bằng cổ tay. Sau đó chiếc lưỡi câu vướng bèo mất. Cây cần câu sơ sài gắn khoen sứ vứt lay lắt ngoài vườn đôi khi trở thành cây roi những trận đòn, tôi đem bẻ vứt đi. Vậy là không còn gì nữa.



Một tay câu lão luyện ở Sóc Sơn

Thế rồi việc học hành thi cử choán hết thời gian, rồi những tà áo hay ánh mắt lúng liếng nào đó đã thu hút sự quan tâm của tôi, tôi quên lũ cá quả, quên gã tù có đôi mắt lạnh lẽo xa xăm … tôi mau chóng thay đổi và rời xa quê hương, rời xa tuổi thơ ấu, thậm chí tôi cũng đã lãng quên cả những mối tình học trò. Tôi ở lại thành phố và trở thành một gã suốt ngày chỉ lo lắng đối phó với những khó khăn trong cuộc sống. Tôi lấy vợ, sinh con … sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như không có một ngày tôi tình cờ đọc một bài viết của nhà báo Việt Hòa về câu cá quả trên trang web 4so9.com, bài viết đánh thức trong tôi một cảm hứng mạnh mẽ. Không biết vì tôi đa cảm, hay vì tôi hoài cổ, nhưng tôi muốn học lại cách câu cá quả. Tôi nhớ lại sự bí ẩn, cảm giác sợ hãi mà người tù vô danh và lũ cá kỳ lạ kia tạo nên. Tôi cũng muốn tìm lại cảm giác hồi hộp khi câu được cái con vật nửa trăn rắn nửa cá kia.

Đó là lý do tôi có mặt ở Hồ Thác Bà sau hai mươi năm rời xa.



Nhà máy thủy điện Thác Bà

Hồi đó lần đầu tiên đến Hồ Thác Bà tham quan nhà máy thủy điện, tôi choáng ngợp trước công trình khổng lồ chạy rầm rầm, những chiếc tuốc-bin quay chóng mặt như thể sẵn sàng ngiền nát mọi thứ, rồi những đường hầm dưới nhà máy nhằng nhịt vô số máy móc thiết bị …

Sự quan tâm của tôi là chim muông và cá mú kia. Những đàn chim sáo đá, sáo đen bay rợp trời và đậu chi chít trên vách núi. Dưới đáy hồ nước trong veo từng đàn cá bơi lội, tôi còn nhìn rõ những con ba ba thong thả bơi. Thợ câu thì kể lại rằng những bãi lau sậy ngập nước họ chỉ câu cá quả trên 1kg, chọn cá mà câu. Còn chẳng may cá măng mà đớp mồi thì khôn hồn cắt ngay cước nếu không muốn bị lôi xuống hồ. Còn để đánh bắt các loại cá khác, dân đánh trộm dùng mìn và lưới, ai rỗi hơi mà đi câu !

Hồi đó những kẻ sống ngoài vòng pháp luật, tù trốn trại … tụ tập về hồ thành băng đảng, trữ thuốc nổ, vũ khí, lương thực, trốn sâu trong các đảo và các hẻm núi tồn tại một thời gian dài. Nếu ai còn nhớ phim truyền hình “ Bụi Hồ “ thì phim đó chính là về các hảo hán ở Hồ Thác Bà này. Tôi đã từng gặp một vài người trong số họ. Sau này không rõ số phận họ ra sao. Nghe nói có vài người vẫn ở lại hòn đảo nào đó, sống lương thiện và cách biệt thế giới bên ngoài.

Trở lại câu chuyện, sau hai ngày họp lớp cuối cùng ngày 4/9/2006 tôi cũng đến Hồ Thác Bà cùng một người bạn, anh bạn này chơi với tôi thân thiết, làm ở công an Tỉnh nên thông thuộc đường xá, lại ham vui nữa. 5h sáng chúng tôi lên đường, Hồ Thác Bà cách thành phố Yên Bái 15km, gần đến nơi thì tôi nhận ra ngay khu nhà nghỉ Công Đoàn bên bờ hồ , điêu tàn và gần như hoang phế, nó đâu còn tráng lệ như trong ký ức của tôi nữa. Nơi này ngày xưa là niềm tự hào của cả tỉnh. Bác bảo vệ còn ngái ngủ đón hai chúng tôi. Giá thuê phòng rẻ nhất là 50.000đ/ngày, còn biệt thự cao cấp là 120.000đ/ngày (!). Nhà khách có thể đón tiếp cùng lúc 100 khách. Du thuyền tham quan hồ sức chứa 20 người thì 600.000đ/ngày ( thực ra nó là cái ca-nô thì đúng hơn ). Suất ăn có thể đặt mức tối thiểu là từ 20.000đ/người cho đến 50.000đ/người chưa tính đồ uống. Có sân tenis, bóng bàn, karaoke … nhưng miễn internet. Tóm lại giá rẻ giật mình và đầy đủ tiện nghi, đầy đủ tất tật, chỉ có điều thiếu mỗi … khách khứa.

Chúng tôi gặp duy nhất bác bảo vệ và một cô gái son phấn ngái ngủ đứng ngơ ngác giữa sân, chẳng biết cô bán chai, hay cô lại bán chanh (!).

Chúng tôi nhanh chóng rời khu nhà nghỉ để đi thuê thuyền câu, mục đích của tôi là đi tiền trạm tìm hiểu về điểm câu tổ chức câu cá dã ngoại cho câu lạc bộ câu cá nên sau khi có thông tin về giá cả, dịch vụ … tôi còn đề nghị bác bảo vệ vẽ cho thêm cái sơ đồ Hồ Thác Bà. Tôi có bản đồ vệ tinh chụp Hồ Thác Bà, nhưng bản đồ hành chính thì không có, đành phải dựa vào các địa danh bác bảo vệ ghi vội cho trên sơ đồ và kinh nghiệm tay lái thuyền vậy.


Ảnh vệ tinh chụp Hồ Thác Bà



Tay lái thuyền trẻ măng tên Ngọc, gã kêu 350.000đ/ngày cho cái thuyền dài chừng 10m rộng chừng 1,8m và muốn đi đâu thì gã đưa đi. Tôi chả buồn mặc cả nữa, bảo gã chuẩn bị con gà, mì tôm, bếp gas … rồi trong lúc gã đi mua đồ ăn tôi tranh thủ mắc mồi câu. Đang buộc mấy con nhái thì trời mưa lắc rắc, ai đó kêu “ có đàn cá chày” kìa. Tôi nhìn ra mép hồ thấy chừng 6-7 con cá chày to bằng cổ tay bơi thoăn thoắt, tôi lôi lưỡi câu nhỏ cấu luôn đùi nhái mắc vào câu thử. Lũ cá chày khôn quá, chúng chén sạch mồi mà không sao giật lên được. Thì ra trong lúc tôi buộc mồi để câu cá quả những phần nhái thừa và những con nhái chết đem vứt xuống nước, đàn cá thấy mùi tanh lập tức lăn xả vào chén. No nê chúng liền biến mất tăm như chưa hề tồn tại. Thế rồi một lát trời tạnh mưa, chúng tôi lên thuyền rời cảng Hương Lý và tiến về phía các hòn đảo. Giống như bản sao thu nhỏ và vội vàng của vịnh Hạ Long vậy, các hòn đảo thực chất là những quả đồi nhỏ trong thung lũng xưa kia giờ ngập nước chỉ còn là những đỉnh đồi tròn tròn, trơ trọi hoặc trồng cây công nghiệp đơn điệu, ven bờ là cây gai xấu hổ mọc chằng chịt. Nước hồ trong leo lẻo, xanh thẳm. Tôi lôi cần câu ra xếp thành hàng chuẩn bị. Có hai gã thanh niên nhờ quá giang sang nhà máy thủy điện , đi được một đoạn gã tài công gặp chiếc tàu công vụ, gã gửi cho khách đi theo tàu luôn, vậy là còn lại 3 chúng tôi.



Trước đó, theo thông tin dò la nơi xuất phát tại cảng Hương Lý chúng tôi được biết là ở Cây Số 15 có một bãi câu, còn nếu muốn nhiều cá phải lên thượng nguồn ( tàu chạy tốc độ 18km/h đi mất 3 tiếng rưỡi mới đến nơi ). Chúng tôi không có ý định lên thượng nguồn, vì như thế thì lên đến nơi chỉ kịp ăn uống rồi về luôn, quên ngay chuyện câu kéo đi. Nếu lên thượng nguồn, tốt nhất đi đường bộ đến Bảo Yên rồi rẽ ngang, xa một chút nhưng thuận tiện hơn, và nên đi 2 ngày. Nếu có dịp, tôi nghĩ bụng, nhất định mình sẽ quay lại câu cá ở thượng nguồn theo tuyến đó. Dù sao, đi thuyền ven bờ xuyên qua mê hồn trận các đảo cũng có cái hay của nó. Nắng lên. Tôi nhìn bóng nắng để xác định phương hướng. Chúng tôi di chuyển theo hướng Tây Bắc, men theo bờ trái của hồ. Phải nói rằng cảnh rất đẹp, có những chỗ mênh mông không thấy bờ bên kia hồ, có những eo và vịnh tĩnh lặng , giữa khe đồi núi , nơi đó tán cây che tối, mặt nước sâu tĩnh lặng như tờ, vài con chim rừng kêu thảng thốt. Tôi ra hiệu tắt máy co-le thuyền cho nó trôi vào vịnh và bắt đầu câu. Tiếng máy ầm ĩ tắt ngấm, trả lại sự im lặng cho bầy cừu, chiếc thuyền trôi từ từ theo quán tính, tất cả đều nín thở. Mặt nước đầy cỏ rác và những bụi cây xấu hổ, cỏ lau … gần đúng như tôi mường tượng, là nơi mà những con cá quả khủng long rình rập trườn khẽ bên dưới, để rồi lao lên đớp mồi như quái vật.

Tôi ném mồi, tiếng vút cần quen thuộc xé tan sự im lặng đáng sợ nơi đây. Con mồi nhái này hơi nhỏ. Tôi thay bằng con mồi giả có cánh quạt cho “xứng tầm” với con cá mà tôi sẽ câu. Chừng 10 phút trôi qua, không có gì xảy ra. Anh bạn đi cùng tôi và gã tài công thôi không nín thở chờ đợi nữa, hai gã bắt đầu buôn dưa lê và lôi đồ ăn ra đánh chén. “ Có mang rượu không nhỉ ?” – Gã bạn tôi hỏi – “ Có tí rượu thì hay quá !”


Đây là Xồm

Gã tên Quang – trùng tên với tôi – thường gọi là Xồm, gã có bộ râu quai nón và công việc thường ngày là nhậu. Nếu có một ngày gã mở quán nhậu Quang Xồm kiểu na ná Hải Xồm thì tôi cũng không lấy làm lạ. Sau một hồi đánh chén, Xồm lăn quay ra ngủ. Tôi hơi mất hứng, vì gã sẽ không được chứng kiến cảnh cá quả đớp mồi. Tôi có đề nghị gã cùng câu với tôi, nhưng gã chẳng nói gì. Thôi kệ. Gã không biết gã sẽ bỏ lỡ mất điều gì đâu. Tôi tiếp tục ném mồi về phía những bụi rậm. Lúc đó khoảng 10h sáng . Tôi nhìn thấy một cái bong bóng nổi lên. Nó đây rồi, tôi tự nhủ. Có một cuộn nước vẩn lên dưới đám cỏ . Tim tôi đập mạnh thảng thốt …
Và rồi, một âm thanh trầm đục như từ dưới âm ti dội lên. Mặt nước rung động, một con chim hoảng hốt bay vụt lên từ tán cây ven bờ, cành lá xao xác. Tôi chưa từng thấy một tiếng cá quả bắt mồi nào giống như thế. Anh bạn tên Xồm của tôi đang thiu thiu ngủ cũng giật mình nhỏm lên ngơ ngác : “ Cái quỷ quái gì thế ?”. Tôi không biết trả lời làm sao. Tôi quay sang nhìn về gã tài công tên Ngọc ý dò hỏi. Mặt gã tỉnh bơ như không …

… Bạn hãy đoán xem chuyện gì vừa xảy ra ?

( Đón đọc phần II )
__________________
Blog

thay đổi nội dung bởi: Quang cá Quả, 05-24-2008 lúc 02:45 AM.
Quang cá Quả is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 05-25-2008   #10
tomaihong
Thành viên
 
tomaihong's Avatar
 
Tham gia ngày: Feb 2008
Đến từ: phutho
Bài gửi: 60
sức khõe: 7 tomaihong is on a distinguished road
Đã cảm ơn: 1
Được cảm ơn 29 lần trong 17 bài viêt
Default Re: Nghệ thuật câu cá quả

Các bài viết về câu cá quả hay quá,ngày bé tôi cũng đi câu cá này.nhưng với QCQ thì có nhiều triết lý hay trong khi câu .

Cám ơn mhiều
tomaihong is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến

Chủ đề giống nhau
Ðề tài Người Gởi Chuyên mục Trả lời Bài gửi cuối cùng
Phần 3 : Câu Ngoài Khơi Nguyenson Hồi ký, bút ký. 0 03-05-2008 07:56 PM
NhẬt KÝ HỒ Dinton CỦa Jock Trieu Du Câu cá bốn phương. 1 03-02-2008 08:16 PM
Ly kỳ chuyện câu nguyenholiday Hồi ký, bút ký. 0 02-27-2008 01:30 PM
Chuyện phiếm câu cá nguyenholiday Hồi ký, bút ký. 0 01-25-2008 12:51 PM
Nghề câu nguyenholiday Cách câu 0 01-25-2008 11:51 AM